kiếp trước em đã từng yêu anh
Tên đứng đầu bảng nam nữ si tình, dù yêu hay hôn nhân chỉ mang lại đau khổ, họ cũng khó từ bỏ mối tình mà họ đã từng trao Trung Châu tử vi đẩu số - Tứ Hóa Phái - Nguyễn Anh Vũ dịch
Chương 1: Nhàn đợi hoa nở Tôi đã từng nghe một câu truyện tiểu thuyết như thế này, "Kiếp trước, sau khi chết đi rồi, thân xác tôi bị đem vứt ngoài đường phố. Người qua người lại tấp nập trên đường, có người kiêng kị, khi bước qua xác tôi đã lấy tay che mặt, nhắm mắt vờ như không nhìn thấy; có
Em đã bước tới, đưa tôi đi an táng." Mạt Mạt nhất định là người mà kiếp trước đã đem tôi đi an táng. Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, dường như có chút trí nhớ còn sót lại của kiếp trước đang thúc giục tôi. Tôi và Uyển Nghi đã từng yêu nhau.
Tóm tắt truyện. Một chàng trai tên No Yuk In bị bạn gái bỏ rơi vì cô quá hâm mộ Jong Wol Seob và dành hết tình cảm cho Wol Seob nên No Yuk In ghen ghét và trở thành anti-fan, dẫn đến trầm cảm. Và rồi bằng một cách kỳ diệu nào đó, anh đã được đầu thai thành một nữ diễn
Một số không chịu nổi, đã lấy áo đậy lên. Em đi qua đó, và em đã chôn cất cho tôi". Mạt Mạt chính là người mà kiếp trước đã chôn cất cho tôi. Khi lần đầu tiên nhìn thấy em, dường như tôi cảm thấy những dấu ấn của kiếp trước vẫn còn phảng phất đọng lại
Mạt Mạt ngồi trên bậc thềm trước cửa nhà tôi, gió lạnh ào ào thổi qua khiến người cô ấy run lên lập cập. Đôi mắt cô đơn của cô ấy khiến ai nhìn cũng phải cảm thấy đầy thương cảm. Thấy tôi đến rồi, cô ấy đứng lên, nhìn tôi chăm chú. Tôi cũng đứng yên
Hủy Hợp Đồng Vay Tiền Online. Tôi đã từng nghe một câu chuyện như thế này, “Kiếp trước, sau khi chết đi rồi, thân xác tôi bị đem vứt ngoài đường phố. Người qua người lại tấp nập trên đường, có người kiêng kị, khi bước qua xác tôi đã lấy tay che mặt, nhắm mắt vờ như không nhìn thấy; có người lại đứng từ rất xa, khẽ liếc mắt về phía tôi, khẽ lắc đầu than thở ra chiều đồng cảm; có người không cầm lòng được, lấy một manh áo đắp lên thân xác tôi. Em đã bước tới, đưa tôi đi an táng.”Mạt Mạt nhất định là người mà kiếp trước đã đem tôi đi an táng. Lần đầu tiên nhìn thấy cô ấy, dường như có chút trí nhớ còn sót lại của kiếp trước đang thúc giục tôi. Tôi và Uyển Nghi đã từng yêu nhau. Uyển Nghi quả là một cô gái tốt. Cô ấy hấp dẫn tôi một cách bất ngờ. Tôi đã từng nghĩ rằng Uyển Nghi chính là người bạn đời mà tôi tìm kiếm. Nhưng cuối cùng, tôi và cô ấy, gặp nhau rồi lại chia xa. Gần nhau rồi lại rời xa. Cũng có thể, Uyển Nghi chỉ là người qua đường mà kiếp trước đã khẽ liếc mắt về phía tôi, hoặc cũng có thể, cô ấy chỉ là một người tốt mà kiếp trước đã đắp cho tôi manh áo. Cuối cùng thì nợ nhẹ tình là, kiếp này, tôi và Uyển Nghi cũng có một khoảng thời gian yêu nhau sâu đậm, coi như phúng viếng tấm chân tình mà kiếp trước cô ấy đã dành cho tôi. Như vậy là đủ không mê tín, nhưng tôi lại rất tin vào duyên phận, tin vào kiếp đây, bị Mạt Mạt dày vò, bị tổn thương, đón nhận tình cảm của cô ấy, trả món nợ cho cô ấy, tôi đều không oán không hận, nhất quyết không chịu từ bỏ, âm thầm chờ đợi, suốt đời mang theo… chỉ bởi vì, kiếp trước, cô ấy đã chôn có thể, kiếp này, tôi không phải là người chồng trọn đời của Mạt Mạt, tuy nhiên, sợi dây tình cảm chắc chắn còn vấn vít lâu dài. Đó là điều mà tôi đã nợ cô ấy, món nợ bắt đầu từ kiếp trước. Kiếp trước, em đã chôn tôi. Vậy nên, đời này kiếp này, dù tôi phải chịu đựng bao đau khổ dày vò, tôi vẫn nhất quyết chỉ yêu yêu đó, là một loại vũ khí sắc bén trong lồng ngực tôi, đã bị đóng dấu niêm phong mang dòng chữ “can tâm tình nguyện”, không thể chạm tay tới cũng không thể nhổ bỏ đi được. Cho dù bao nhiêu năm sau này, cho dù trải qua bao bãi bể nương dâu, cô ấy vẫn có thể thao túng được tình cảm của tôi một cách dễ hay nắng là do em định đoạt, tròn hay méo cũng do em quyết dù vậy, tôi cũng không than vãn nhiều, vẫn một lòng một dạ trân trọng mỗi lần gặp gỡ giữa tôi và chỉ muốn được báo đáp tấm chân tình của em khi đã an táng tôi dưới tấc đất nâu vàng của kiếp trình theo đuổi Mạt Mạt quả là vô cùng vất vả, nhưng cuối cùng, chúng tôi đã được ở bên nhau. Tôi cứ ngỡ rằng, mình luôn được các đấng thần linh che chở, nhưng lại không ngờ rằng, sau nửa năm vui vẻ bên nhau, Mạt Mạt lại âm thầm biến ấy đã dứt khoát ra đi. Trong nhà, những đồ đạc có liên quan đến cô ấy đều được mang đi hết. Điều đó khiến cho tôi, trong một buổi sáng, sau khi tỉnh giấc, cứ ngỡ như mọi chuyện đã qua với Mạt Mạt chỉ là một giấc đêm qua thôi, khi hai cơ thể đang hòa quện với nhau, cô ấy còn vít chặt lấy cổ tôi, đôi môi quyến rũ kia còn để lại trên khắp người tôi những nụ hôn cháy bỏng. Lúc cao trào, cô ấy còn hét gọi tên tôi, nói “Công Trị Hi! Công Trị Hi… xin lỗi… em xin lỗi!” Tôi cứ nghĩ rằng, đó chỉ là những lời nói vô thức khi đang lên tới đỉnh của khoái cảm, chứ không hề nghĩ rằng, cô ấy đã sớm ngầm báo hiệu cho tôi về sự ra chiều ngày thứ ba sau ngày Mạt Mạt bỏ đi, khi tôi đang mơ mơ màng màng ngồi trong lớp nghe giáo sư giảng bài, bỗng nhận được tin nhắn của cô ấy. Tin nhắn chỉ vẻn vẹn có hai từ chia Mạt tìm tôi để chia tay, cách chia tay này hoàn toàn phù hợp với tính cách của cô ấy, vô cùng đơn giản, dứt sau đó, ruột gan tôi bắt đầu cồn cào, tôi như đang ngồi trên đống lửa, mắt nhìn lên phía giáo sư đang say sưa giảng bài tới độ nước bọt bắn tứ tung kia mà lo lắng muôn phần. Tôi vừa lén gọi điện thoại cho Mạt Mạt vừa nghĩ xem làm thế nào để ứng phó, làm thế nào để cứu vãn được tình vì, một ngày trước khi Mạt Mạt bỏ đi, tôi đã lén gặp lại bạn gái cũ Uyển Nghi. Tôi vốn vẫn nghĩ rằng, mọi chuyện đã diễn ra một cách hoàn hảo, tối về chỉ cần nói dối vài câu là hay là cô ấy đã phát hiện ra bí mật ấy? Cô ấy không khóc, không làm ầm ĩ lên cũng không đưa ra bất cứ yêu cầu gì, không hỏi bất kỳ nguyên nhân gì, điềm tĩnh ném cho tôi một quả bom chia bồn chồn ngồi chờ đến giờ tan học, trong khoảng thời gian ấy, tôi đã gọi điện thoại cho Mạt Mạt không biết bao nhiêu lần, chỉ biết rằng số lần ấy nhiều đến nỗi chiếc điện thoại trong tay tôi cũng nóng ran cả lên, nhưng kết quả cuối cùng vẫn chung một đáp án là tắt máy. Sau khi tan học, nhìn bạn bè đứa nào đứa nấy vui mừng hồ hởi, tựa hồ như ở nhà mỗi người đang có một người vợ hiền và một bữa cơm ngon đang chờ đợi vậy. So sánh với bản thân mình, tôi lại thấy vô cùng bực bội, lo đi trên con phố lúc chạng vạng tối, những cơn gió cuối tháng chín đã mang theo chút se se lạnh của mùa thu. Một cặp tình nhân đi ngang qua, hai người đang tựa vào nhau, người con trai dùng áo khoác ngoài ủ ấm cho bạn gái, cô gái khẽ nép vào ngực bạn trai, xấu hổ thì thầm điều gì đó… Nhìn lại bản thân mình, lẻ loi bơ vơ khốn khổ, chỉ có một chiếc áo T shirt mỏng manh cộc tay làm bạn. Nghĩ lại quãng thời gian trước đây, khi Mạt Mạt còn ở bên cạnh, cô ấy nhất định sẽ chuẩn bị trước quần áo để tôi mang theo mỗi khi chuyển mùa để đề phòng bị cảm lạnh. Ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đen kịt, nỗi nhớ và sự day dứt đối với Mạt Mạt đã khiến tôi không còn tâm trí đâu mà suy nghĩ tới người con gái nào khác thực sự không thể nào hiểu nổi, sống chung với nhau đã nửa năm, tình cảm gắn bó như vậy, hơn nữa, chúng tôi đã rất khó khăn để đến được với nhau, sao cô ấy có thể nói đi là đi một cách không luyến tiếc như vậy! Cũng không để cho tôi một cơ hội giải thích. Thế giới rộng lớn như vậy, tôi biết đi đâu để tìm cô ấy bây giờ! Càng nghĩ lại càng cảm thấy thê lại gọi điện cho cậu bạn thân Đại T. Giờ này, Đại T đang làm việc ở quầy bar. Điện thoại vừa được kết nối đã nghe thấy mớ âm thanh hỗn tạp, chát chúa nơi quán rượu cùng giọng nói như quát rất đặc biệt của Đại T “Người anh em, có chuyện gì vậy?”“Tôi không tìm thấy Mạt Mạt rồi!” Tôi nói một cách tuyệt vọng, nhất thời cũng chẳng nghĩ ra được câu gì để giải thích.“Vợ của mình đi mất tại sao lại gọi điện thoại cho tôi? Không phải là cậu đang nghi ngờ người anh em này cho cậu mọc sừng đấy chứ? Cậu nghĩ nhiều quá rồi đấy, thái độ của tôi đối với phụ nữ như thế nào, cậu còn không biết hay sao? Đám phụ nữ lẳng lơ ở đây đã đày đọa tôi trở nên lãnh cảm rồi! Thôi nhé, tôi cúp máy đây, cậu tự nghĩ cách đi tìm đi, tôi còn đang bận!”Tín hiệu điện thoại đã bị cắt không buồn cho tôi một cơ hội nói lại vài câu. Tôi làu bàu nguyền rủa vài câu, rồi lại thẫn thờ nhìn vào dòng người đang tấp nập qua lại muốn về nhà. Về căn nhà trống trải nhưng lại đầy ắp mùi hương từ cơ thể của Mạt Mạt kia sẽ khiến tôi cảm thấy vô cùng ngột đang do dự không biết có nên đến quán bar nơi Đại T làm việc để giết thời gian thì Đại T gọi điện thoại tới“Tìm thấy người chưa? Ở cửa hàng hoa cũng không có à?”Tôi kích động tới độ vỗ đét một cái thật mạnh vào đùi, đúng rồi, sao tôi lại không nghĩ ra việc đến cửa hàng hoa tìm Mạt Mạt cơ chứ! Cô ấy vốn chẳng có bè bạn nào cả, ngoài cửa hàng bán hoa nhỏ ở phía nam thành phố ra, cô ấy còn có thể đi đâu được nữa?Tôi giơ tay chặn một chiếc taxi lại rồi ra hiệu đi về phía cửa hàng hoa ở phía nam thành phố. Trên đường đi, cái miệng trên khuôn mặt tiều tụy của tôi luôn luôn giục người tài xế, bác ơi, nhanh lên chút nữa đi! Nhanh thêm chút nữa đi ạ!Người tài xế xem chừng như đoán rằng tôi đang gặp một chuyện rất quan trọng có liên quan tới sinh mạng ví dụ vợ sinh con chẳng hạn nên chẳng nói chẳng rằng, liên tục nhấn chân ga cho xe chạy nhanh máu nóng hổi đang cuồn cuộn chảy trong lồng ngực tôi đã trở nên lạnh cóng và đông cứng lại khi vừa xuống xe, nhìn thấy cánh cửa của cửa hàng bán hoa đang đóng im Mạt cũng không có ở cửa hàng bán hoa…Tôi như một người lính bại trận, ủ rũ ngồi bệt xuống trước cửa hàng bán hoa có treo tấm biển mang dòng chữ “Nhàn đợi hoa nở”, mặc kệ những ánh mắt hiếu kỳ của đám người trên đường cửa hàng dường như có đóa quế đan nào đang nở, hương thơm ngọt ngào khẽ lách qua khe cửa, tỏa ra không gian bên ngoài. Mạt Mạt đã từng nói, mùi hương của hoa quế đan luôn khiến người ta có cảm giác thoải mái, thư đây, khi được đắm mình trong mùi hương của những bông hoa do chính tay Mạt Mạt chăm sóc, nhớ lại vẻ nghiêm túc của Mạt Mạt tối qua khi đưa ra tờ đơn xin ly hôn, tôi lại càng cảm thấy u ám vạn Mạt không có trình độ học vấn cao như tôi, cũng chẳng có thu nhập gì đáng kể. Mạt Mạt là một đứa trẻ mồ côi không cha không mẹ. Trong cái thành phố ồn ào náo nhiệt này, thứ mà cô ấy có được chỉ là một cửa hàng bán hoa nhỏ bé. Vì vậy, tôi không thể hiểu nổi, tại sao Mạt Mạt lại rời xa tôi, mà khi rời xa tôi rồi, cô ấy có thể đi đâu được nữa?Chếch bên đối diện có một cô gái mặc áo len màu xanh nhạt đang đi tới, đôi giày cao gót đang gõ nhịp đều đặn xuống mặt đường, dáng người mỏng manh kia dường như đang run rẩy trong làn gió Mạt Mạt!“Vợ ơi! Em đi đâu vậy! Anh đã đi tìm em khắp nơi… ” Tôi vô cùng sung sướng, lao về phía trước rồi hét toáng gái lạ mặt đó bị hành động sỗ sàng của tôi làm cho sợ hãi, co rúm người về phía sau. Tôi nhìn kỹ lại, hóa ra đã nhận nhầm người, vội vàng ngượng ngùng nói lời xin gái đưa tay vỗ vỗ vào lồng ngực, miệng lẩm bẩm câu gì đó đại loại như “làm người ta sợ hết hồn”, rồi sau đó rảo bước, biến mất trong màn đêm im đã từng nghĩ rằng, Mạt Mạt và tôi yêu nhau đã là quá may mắn cho cô ấy. Cô ấy chắc chắn sẽ không thể tìm được người đàn ông nào tốt hơn từ đầu, tôi đã không ngừng thề non hẹn biển với Mạt Mạt, tôi thậm chí đã thống nhất với cô ấy, đợi sau khi tôi học xong nghiên cứu sinh sẽ làm đám cưới. Tôi không sao có thể ngờ rằng, cô ấy lại rời bỏ tôi đúng vào lúc ý nghĩ bỗng hiện lên trong đầu tôi “tôi và cô ấy sẽ thật sự chia tay nhau ư?” Suy nghĩ đó quả là rất viển vông, xa rời thực tế. Tuy nhiên, chỉ nghĩ vậy thôi cũng đủ khiến toàn thân tôi lạnh toát vì lo đến khi, cô gái ăn mặc giống Mạt Mạt kia xuất hiện, tôi mới ý thức được rằng, tôi đã để tâm đến cô ấy tới mức lặng lẽ nhìn tấm biển có bốn chữ “nhàn đợi hoa nở” được bao phủ bởi rất nhiều hoa lan, nhếch nhác và thê lương đứng một mình nơi đầu phố trong tiết trời đầu hàng bên cạnh phát ra một giai điệu blues jazz nào đó mà tôi không biết tên. Nếu như một người đang có tâm sự mà nghe được giai điệu đó, nỗi buồn ấy bỗng dưng được kéo đi một cách vô cùng chậm rãi và xa đợi hoa nở, hoa của Mạt Mạt, cửa hàng của Mạt Mạt, còn lần gặp gỡ đầu tiên với Mạt Mạt, cả sự dịu mát và vẻ yêu kiều đến kinh ngạc mà cô ấy đem đến cho tôi trong ngày mùa hè ấy…Ký ức bỗng trào dâng như sóng nước, nhấn chìm cả mọi dòng suy nghĩ….Nghĩ lại, từ lần đầu tiên gặp gỡ với Mạt Mạt đến nay cũng được hai năm rồi.
Sau khi nghe điện thoại của anh trai, mẹ tôi mãi vẫn không lấy lại được tâm trạng vui vẻ. Tất cả mọi người dường như chẳng còn chút sức lực nào nữa. Uyển Nghi vẫn cứ ngẩn ngẩn ngơ ngơ, trái tim tôi lại đang nặng trĩu khi nghĩ về Mạt Mạt. Không khí ngày tết trong nhà bỗng trở nên vô cùng ngột bánh chẻo xong, Uyển Nghi phải về nhà. Mẹ bảo tôi đưa cô ấy về, bà vẫn không quên dặn Uyển Nghi sau này nhớ thi thoảng ghé Uyển Nghi lại đỏ ửng lên, cô ấy nắm chặt tay mẹ tôi như không muốn rời xa. Thấy Uyển Nghi có vẻ lưu luyến, mẹ tôi đã phá lệ, tiễn hai chúng tôi xuống tận dưới đường.“Về đi, đừng khóc nữa! Con gái ngốc nghếch, lưu luyến thì mai lại tới chơi, để hôm nào cô chú kê thêm cho cháu một cái giường, cháu có thể ngủ lại ở nhà cô chú, lúc nào nhớ hai ông bà già này, cháu có thể tự đến thăm cô chú mà!” Mẹ tôi đâu có biết rằng, Uyển Nghi ra về lần này, sẽ chưa chắc có lần sau hay hôm khác Nghi nghe xong những lời đó, càng không thể kiềm chế nổi, mắt mũi đỏ hoe, chạy nhào lại sà vào lòng mẹ tôi, nghẹn ngào gọi “Cô… cô ơi! Cháu rất muốn được làm con gái của cô! Cháu… cháu có thể gọi cô là mẹ một tiếng được không?”“Ôi chao, cái con bé ngốc nghếch này, con đã là con gái của ta rồi mà! Con mà gọi ta là mẹ, ta dù có ngủ cũng phải mỉm cười tỉnh dậy. Đừng khóc nữa nhé, con khóc làm mẹ cũng thấy đau lòng.”“Mẹ… hu hu… sau này mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe! Mẹ… con thật không nỡ rời xa mẹ… hu hu…”Mẹ tôi vốn là một người đa sầu đa cảm, mặc dù mẹ không biết tại sao Uyển Nghi lại buồn đau như vậy, nhưng vì tâm trạng đang nặng nề vì nhớ con trai, đối diện với tình cảm chân thành của Uyển Nghi, mẹ cũng không không kiềm chế được bản thân, nước mắt cũng bắt đầu rơi xuống. “Con gái ngoan, mẹ yêu con nhiều lắm! Sau này, cái thằng hư đốn này còn bắt nạt con nữa, mẹ quyết không tha cho nó! Đừng khóc nữa, ngoan nào…”Uyển Nghi đã khóc tới mức không thể thốt lên câu nào nghĩ, căn cứ vào thời gian quen biết giữa mẹ tôi và Uyển Nghi, tình cảm của hai người cũng chưa thể nào khăng khít đến mức độ phải chia tay nhau một cách lâm li như vậy. Tôi nghĩ, Uyển Nghi chắc là đang đem hết sự lưu luyến, nỗi oán hận và bất lực đối với tôi trút hết lên người thân thiết nhất của tôi mà đi lại trên phố giờ đó rất đông, nhiều người đã đi xa rồi còn quay đầu lại nhìn đoạn chia ly “sinh ly tử biệt” thực tế sống động tôi lại vô cùng chua xót. Nhớ tới sự vô tình của Mạt Mạt, tận mắt chứng kiến sự chân thành của Uyển Nghi đối với gia đình tôi, tôi cảm thấy mình quả là đã có lỗi với Uyển tiến lên phía trước, túm lấy tay Uyển Nghi giật mạnh, nói một câu đi theo anh rồi không buồn để ý tới người mẹ đang sửng sốt chạy với theo truy Nghi dáng người nhỏ bé, bước chân cũng không dài, cô ấy bị tôi lôi đi một cách lếch nha lếch nhếch, vừa chạy theo vừa kêu lên, “Anh làm đau tay em rồi!”Đi một đoạn rất xa, dường như trên đường chỉ còn lại vài chiếc ô tô, huyên náo chạy tới rồi lại huyên náo chạy bấy giờ, tôi mới bước chậm dần lại, mới buông tay cô ấy Nghi hất mạnh tay tôi, ngồi xổm xuống đất thở hổn hà hổn hển. Một hồi lâu sau mới ngẩng đầu lên, nhìn tôi qua hàng nước mắt “Em từ biệt cô một chút mà cũng không được hay sao! Con người ai chẳng có tình cảm, quen biết nhau lâu như vậy rồi, cô lại tốt với em như vậy… Anh cho rằng ai cũng có máu lạnh như anh hay sao…” Giọng của Uyển Nghi từ chỗ đang chất vấn chuyển sang quát tháo, sau đó lại bật khóc tức tưởi, vừa khóc vừa giơ nắm đấm đấm mạnh vào người tôi, mỗi cú đấm đều giáng một lực rất mạnh, dường như tất cả sức lực mà cô ấy có được, tích lũy được hàng ngày đều mang hết ra trút lên người tôi, không còn có vẻ của một yểu điệu thục nữ nữa bị cô ấy đấm mạnh đến nỗi mất đà, bước lùi mấy bước về phía sau nhưng vẫn không nói gì cả, âm thầm chịu đựng. “Anh thật vô tình vô nghĩa! Đờ đẫn bất nhân! Anh là kẻ lừa đảo! Anh lừa dối em… lừa em rồi thì không cần em nữa! Anh có còn chút nhân tính nào không hả? Còn chút lương tâm đ*o đức gì nữa không! Anh… anh… anh dựa vào cái gì mà bày ra câu chuyện kiếp trước, lấy một câu chuyện dân gian không rõ căn cứ, thậm chí là đáng buồn cười đó để bỏ rơi em! Cái gì mà cô ta đã chôn anh, làm sao anh biết là em không chôn! Làm sao anh biết là em chỉ đắp thêm cho anh manh áo mà thôi!” Cô ấy nhìn vào mắt tôi, cất giọng run run hỏi lại, “Mấy tháng vừa qua, rốt cuộc anh đã coi em là gì của anh? Anh có từng yêu em không?”Thấy tôi lặng im không nói, Uyển Nghi từ từ khuỵu xuống đất, khe khẽ lẩm bẩm một mình “Nhưng, làm gì còn có tình yêu nào nữa cơ chứ…”Ánh đèn đường trên cao lần lượt được thắp sáng từng cái từng cái một, ánh sáng màu vàng nhạt ấy chiếu lên khuôn mặt thấm đẫm nước mắt của Uyển Nghi, gió đêm thổi tung mái tóc của cô ấy, các khớp ngón tay của cô ấy tấy đỏ, đầu gối khuỵu xuống đường nổi rõ những mạch máu nhỏ li ti… Tôi bỗng có một cảm giác vô cùng tội lỗi. Cô gái này mới chỉ ngày hôm kia thôi, còn tươi cười rạng rỡ trong ánh nắng, vậy mà giờ đây đã bị những lời hứa mất đi do không chịu được thử thách của thời gian làm cho tổn thương, làm cho trở nên nhếch nhác khổ gì còn có tình yêu nào nữa cơ chứ… cô ấy nói, cô ấy tuyệt vọng nhìn về phía xa xăm, nhìn về phía tận cùng của con đường. Chỉ vài tháng trước đây, phía cuối con đường ấy còn có giấc mơ của chúng tôi, chúng tôi cùng nhau tâm tình, cùng nhau phiêu bạt, Tây Tạng của chúng tôi…Sau đó, cô ấy bắt đầu khe khẽ hát “Nhìn kìa, nụ cười trên khuôn mặt anh sao mà rạng rỡ vậy, lòng đầy tự tin chuẩn bị xuất hành!Em đã sẵn sàng, em đang đợi xuất phát, dùng tất cả sức mạnh mà em có được. Vũ trụ này rốt cuộc lớn như thế nào, không ai biết được điều đó. Ôi, em chỉ muốn được cùng anh xông pha! Đã có hàng triệu, hàng triệu vì sao làm bạn, em không hề cảm thấy sợ hãi,…”Bài hát này cả hai chúng tôi đều yêu thích, giống như một tháp đèn nơi xa xôi đang chờ đợi chúng tôi. Giờ đây, cô ấy ngồi trong gió lạnh, ngồi dưới chân tôi, đau đớn, chán nản, tuyệt vọng nhưng lại không được cứu giúp… Ánh mắt của cô ấy rã rời như thể cả thế giới chỉ còn lại một mình cô ấy.“Chồng ơi…” Cô ấy bỗng nhiên níu chặt lấy ống quần tôi, khuôn mặt nhỏ xinh ngước lên cầu khẩn, “Anh không cần em nữa sao… Em xấu xí hư hỏng như vậy sao? Anh nói rời xa em là rời xa luôn ư? Con trai của chúng ta hỏng rồi, anh còn không nỡ vứt nó đi…” Cô ấy nhắc đến con trai của chúng ta’, đó là chiếc máy tính mà hai tháng trước đây, tôi tự lắp đặt, Uyển Nghi thân mật đặt tên cho nó là con trai của chúng ta’. Không ngờ, thằng con trai ấy’ chẳng bao lâu thì sinh ra hỏng hóc, Uyển Nghi vô cùng lo lắng, tôi ôm máy tính đi sửa, cô ấy cứ bám chặt theo sau lưng tôi… Đúng vậy, ngay cả một thứ đồ điện tử, hỏng hóc rồi còn muốn đi sửa lại, khi tức lắm rồi thì nhiều nhất cũng chỉ giơ chân đạp cho nó vài cái, cũng không thể nói vứt đi là vứt đi luôn được, huống chi là một con người, người đó lại đã từng kề cận đầu hôm sớm mai với tôi một năm trời, dành cho tôi biết bao ân tình chu đáo!“Đừng tàn nhẫn như vậy, đừng nhẫn tâm rời xa em như vậy… Em sợ lắm, cứ nghĩ tới là em không thể chịu được… Làm thế nào… Anh bảo em phải làm thế nào để quên được anh. Lúc duy nhất khiến em có thể quên được anh, đó là khi em bắt đầu một tình yêu mới, nhưng em giờ đây, ngoài anh ra, em không hề để ý tới… bất kỳ một người đàn ông nào khác, anh bảo em… làm sao có thể… quên được anh!” Tiếng khóc của Uyển Nghi càng ngày càng nhỏ, cô ấy đã gần như hoàn toàn tuyệt vọng tôi có lòng gan dạ sắt như thế nào cũng không thể chịu nổi những lời khẩn cầu tội nghiệp đó. Tôi ôm ghì lấy cô ấy vào lòng, hôn lên trán cô ấy, hôn tới tấp lên đôi mắt đẫm lệ của cô ấy.“Anh… quả thực… không… không cần em… nữa… nữa hay sao?” Uyển Nghi nghẹn ngào nói, cô ấy cũng ghì chặt lấy tôi giống như chỉ giây lát nữa thôi, tôi sẽ hoàn toàn biến mất vậy.“Vợ ơi.” Mắt tôi cay sè, vừa ôm cô ấy vừa khe khẽ gọi. Dù rằng tôi có yêu người con gái khác nhiều như thế nào đi nữa, dù rằng tôi có kiên quyết thực hiện giấc mộng điên cuồng của tuổi trẻ như thế nào đi nữa, nhưng… tôi sao có thể bỏ rơi người con gái vì tôi mà khóc đứt gan đứt ruột, bỏ rơi Uyển Nghi của tôi mê muội muốn rượt đuổi theo tình yêu đó, bị nước mắt cuốn trôi, bị gió nhấn chìm, đành quên đi đã thỏa hiệp Uyển Nghi, khi nghe tôi gọi câu vợ ơi, cô ấy bỗng trở nên điên cuồng hơn, ngấu nghiến hôn lên môi tôi, ôm ghì lấy tôi, đè chặt tôi xuống đất, vừa hôn vừa khóc vừa thổn thức “Đừng đuổi em đi… Đừng để em rời xa anh… Em yêu anh, chồng ơi… em chỉ yêu mình anh thôi…” Cô ấy nói cô ấy yêu tôi, đêm qua, Mạt Mạt cũng nói yêu tôi. Nhưng, một câu nói thốt lên từ tận tâm gan, còn một câu nói được thốt ra trong lúc đang cao trào, đang hưng phấn, đang ở đỉnh cao của dục cố gắng tránh nhớ về Mạt Mạt. Tôi nhìn vào mắt của Uyển Nghi, nhìn sâu vào trong tâm hồn cô ấy, nơi chỉ có một mình tôi.“Vợ ơi, anh đã có lỗi với em… sau này anh sẽ bù đắp cho em!”“Vậy… vậy anh… có đuổi em đi nữa… không?”“Không! Chúng ta không chia tay! Chúng ta sẽ ở bên nhau!” Tôi rút chiếc nhẫn mà mẹ tôi đã tặng cho Uyển Nghi từ trong túi ra, lồng vào ngón tay thon dài của cô ấy, tôi cương quyết nói, “từ giờ phút này trở đi, anh chỉ yêu mình em thôi!”“Cảm ơn anh… hu hu… cảm ơn anh!...” Uyển Nghi xúc động đến nỗi nhắc đi nhắc lại như một cái đài bị ai đó nhấn vào nút đọc lại. Cô ấy vừa không ngừng nói cảm ơn vừa không ngừng hôn lên môi chẳng qua chỉ là sau khi đã phản bội lại quay trở về với cô ấy, vậy mà cô ấy vẫn cảm kích nói cảm ơn tôi. Cô ấy lúc này đây trông tội nghiệp như một chú mèo con bị lạc, không có nhà để về. Nước mắt của cô ấy, nụ hôn của cô ấy đều đánh mạnh vào nơi mềm yếu nhất trong trái tim của một người đàn ông như hôm ấy, chúng tôi lại đi rất xa, rất xa dọc theo con đường quốc lộ. Lần đầu tiên chúng tôi đi xa như vậy, xa đến nỗi hai chân tê mỏi, xa đến nỗi không biết dưới chân mình là nơi đâu nữa. Uyển Nghi cứ níu chặt lấy tay tôi, miệng không ngừng hát bài hát nói về sự dũng cảm, về tinh thần hăng hái hướng về phía trước. Mỗi động tác hất tay lên tự nhiên của tôi cũng khiến Uyển Nghi lo sợ. Cô ấy giống như con chim đã bị trúng tên sợ cây cung, rất lâu vẫn chưa yên lòng bây giờ mới biết, tôi đã làm cô ấy bị tổn thương nặng nề như thế nào. Tôi tự nhủ với lòng mình, nhất định sẽ đối tốt với cô ấy. Có đôi khi, hình ảnh của Mạt Mạt với đôi mắt lạnh lùng lại thoáng hiện lên trong đầu tôi, tôi đều phải đau khổ nhấn chìm cảm giác đó xuống. Trong lòng tôi có hai người con gái. Một người là Uyển Nghi, một người là Mạt Nghi giờ đây đang ngồi bên cạnh tôi, vì cuộc chia tay không thành mà hồn vía bất định; còn Mạt Mạt, giờ đây cô ấy đang ở đâu? Trong quán rượu? Trên đùi một người đàn ông khác? Hay đang trên giường cùng với bạn trai?“Vợ ơi, chúng ta nhất định phải ở bên nhau.” Nghĩ tới đó, tôi kéo Uyển Nghi đang ngồi bên cạnh vào lòng, ôm cô ấy thật Nghi gục đầu vào lòng tôi, gục xuống thật chiếc xe tải nhỏ chiếu đèn pha ồn ào chạy tới rồi lại bóp còi inh ỏi chạy đi. Gió đêm thổi tung mái tóc mai của Uyển Nghi, khuôn mặt mệt mỏi của cô ấy giờ đây tràn đầy cảm giác an lành. Trước đây, tôi chỉ biết rằng Uyển Nghi rất xinh, lần đầu tiên, tôi phát hiện ra rằng, đằng sau khí chất trang nhã ấy là đầy rẫy những vết và Uyển Nghi làm lành với nhau như vậy đấy. Chúng tôi lại giống như trước đây, lại diễn cảnh cặp đôi yêu đương đi trong vườn trường, lại nhận được những ánh mắt ngưỡng mộ của nhiều bạn bè xung quanh. Chúng tôi vẫn ở chung trong căn hộ tôi thuê, nấu cơm ăn chung, làm tình, cuối tuần thi thoảng cùng đi xem phim hoặc về thăm bố mẹ tôi. Tất cả đang dường như giống với cuộc sống trước đây. Nhưng trong lòng hai chúng tôi đều rất rõ, bức tường ngăn cách giữa hai chúng tôi vẫn chưa thể xóa hết đi được. Cũng giống như mặt gương đã bị vỡ, dù có cố gắng hàn gắn như thế nào đi nữa, dù cho có dày công mài giũa đến mấy cũng đã có tì vết rồi, không thể trở nên trong sáng trơn láng như trước được tôi ngầm thỏa thuận với nhau sẽ không nhắc tới Mạt Mạt nữa. Giữa chúng tôi đã bắt đầu có những từ ngữ nhạy cảm cần kiêng kị. Dù rằng không ai nói ra phải như thế nào, nhưng chúng tôi đều đã ngầm quy định với nhau, cố gắng để tránh những từ ngữ đó. Giữa hai chúng tôi đã không còn sự tin tưởng tuyệt đối dành cho nhau, mà kết quả này là do tôi gây nên. Tôi âm thầm chịu đựng ánh mắt của cô ấy, khi thì nghi hoặc, khi lại đầy ấm lần chuông điện thoại di động của tôi vang lên, Uyển Nghi lại giật mình một cái, nhưng lại làm ra vẻ rất trấn tĩnh, nhắc tôi nghe điện thoại. Tôi cố gắng để cô ấy nhìn thấy màn hình hiển thị số gọi đến để chứng minh cho sự trong sạch của giác này rất bí hiểm, nó giống như một người đã từng ăn trộm, dù có rửa tay gác kiếm, có cố gắng thể hiện sự ăn năn hối cải như thế nào đi nữa vẫn không thể tránh được cái nhìn đầy nghi hoặc của người khi trên ti vi có một từ ngữ nào đó liên quan tới việc đi lệch quỹ đạo, phản bội, có mới nới cũ… tôi lại như đang có hàng vạn mũi kim đâm từ phía sau lưng, khe khẽ quan sát phản ứng của Uyển Nghi, chỉ sợ những ngôn từ đó lại khơi gợi nỗi đau của cô lần tôi có việc phải về nhà muộn, Uyển Nghi đều tỏ vẻ quan tâm hỏi han tôi tỉ mỉ xem tôi đã đi đâu, đi cùng với ai, còn yêu cầu tôi đưa số điện thoại của những người đi cùng, cô ấy thậm chí còn gọi điện cho từng người để hỏi thăm. Cô ấy đa nghi ngờ vực như vậy nhưng lại tự cho rằng không thêm gia vị, tình yêu sẽ trở nên nhạt nhẽo… khiến tôi chỉ biết dở cười dở khóc. Lâu dần, tôi càng ngày càng mất lòng tin vào tình cảm của chúng đáng sợ nhất là, mỗi lần làm tình với Uyển Nghi, cô ấy đều tỏ ra bồn chồn không yên, chốc chốc lại nhìn tôi bằng một ánh mắt đầy phức tạp. Trong đêm tối, ánh mắt đầy ai oán đó giống như ánh mắt của một con mèo bị mang ra lột da làm thịt khiến tôi suýt nữa cũng bị chứng liệt khi, muốn làm dịu sự căng thẳng của cả hai, tôi nói, Uyển Nghi, anh yêu cô ấy không còn say đắm mơ màng, không còn xấu hổ hạnh phúc, mà chỉ nghiêm nét mặt lại, không ngừng chất vấn lại tôi, có thật không? Có thật không?Hỏi nhiều tới nỗi tôi cảm thấy vô cùng chán cùng, ngay cả bản thân tôi cũng không biết đó là thật hay giả nữa… Tôi thật sự còn yêu cô ấy hay không? Tôi cũng chẳng cần biết điều chỉ biết mỗi khi nhắm mắt lại, trong màn đêm đen kịt ấy, có thấp thoáng một dáng hình, một khuôn mặt lạnh lùng, đôi má lúm đồng tiền duyên chính là người con gái mà tôi đã chôn giấu nơi tận cùng của tâm hồn, đó chính là… Mạt Mạt.
Có lẽ duyên nợ của ta ở kiếp trướcGiờ đã trả xong nên em rời điLinh cảm em đã có ai rồi cất bướcCũng chẳng cản ngăn em đượcThấy em đang có ai đợi rồiNhiều điều anh vẫn muốn nóiEm bảo rằng thôiCó lẽ em muộn rồiMuốn níu tay em lạiNhưng con tim anh đang bối rốiAnh chỉ muốn hỏi em một lời thôiTại sao em thay đổiAnh vẫn chưa có câu trả lờiLời chia cắt chưa trên môiMà tay đã buông anh rồiNhìn mây trôi mãiAnh chỉ mong muốn ta quay lạiGiờ em lỡ yêu thương aiThì anh chính thức thất bạiThật sự trong tim anh giờ chỉ mongHỏi ngọn gió đôngCứu vãn kịp khôngTình cảm anh bao lâuChẳng muốn quên đâuTừng yêu dấu khoan trao người sauNhững thứ ta từngCó lẽ duyên nợ của ta ở kiếp trướcGiờ đã trả xong nên em rời điLinh cảm em đã có ai rồi cất bướcCũng chẳng cản ngăn em đượcThấy em đang có ai đợi rồiNhiều điều anh vẫn muốn nóiEm bảo rằng thôiCó lẽ em muộn rồiMuốn níu tay em lạiNhưng con tim anh đang bối rốiAnh chỉ muốn hỏi em một lời thôiTại sao em thay đổiAnh vẫn chưa có câu trả lờiLời chia cắt chưa trên môiMà tay đã buông anh rồiNhìn mây trôi mãiAnh chỉ mong muốn ta quay lạiGiờ em lỡ yêu thương aiThì anh chính thức thất bạiThật sự trong tim anh giờ chỉ mongHỏi ngọn gió đôngCứu vãn kịp khôngTình cảm anh bao lâuChẳng muốn quên đâuTừng yêu dấu khoan trao người sauNhững thứ ta từngThật sự trong tim anh giờ chỉ mongHỏi ngọn gió đôngCứu vãn kịp khôngTình cảm anh bao lâuChẳng muốn quên đâuTừng yêu dấu khoan trao người sauNhững thứ ta từngTại sao em thay đổiAnh vẫn chưa có câu trả lờiLời chia cắt chưa trên môiMà tay đã buông anh rồiNhìn mây trôi mãiAnh chỉ mong muốn ta quay lạiGiờ em lỡ yêu thương aiThì anh chính thức thất bạiCứu vãn kịp khôngHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum
Nổi tiếng qua tác phẩm Xin Lỗi, Em Chỉ Là Con Đĩ tác giả Tào Đỉnh để lại cho những fan ngôn tình một ấn tượng khá sâu sắc, các tác phẩm của chị đề thu hút được một lược đọc khá lớn. Kiếp Trước Em Đã Chôn Cất Cho Anh cũng là một tác phẩm vang bóng một thời trên các diễn đàn văn học. ***** Tôi đã từng nghe một câu chuyện, “Kiếp trước, khi tôi chết, cơ thể bị ném trên đường phố. Người trên đường qua lại tấp nập nhưng tuyệt nhiên đều làm ngơ trước thi thể của tôi. Một số người đứng lại nhìn tôi lắc đầu ái ngại, ra chiều thương xót. Một số không chịu nổi, đã lấy áo đậy lên. Em đi qua đó, và em đã chôn cất cho tôi”. Mạt Mạt chính là người mà kiếp trước đã chôn cất cho tôi. Khi lần đầu tiên nhìn thấy em, dường như tôi cảm thấy những dấu ấn của kiếp trước vẫn còn phảng phất đọng lại trong ký ức của tôi. Tôi đã từng cùng Uyển Nghi qua lại, Uyển Nghi thực sự là một cô gái tốt. Cô ấy đến với tôi thật bất ngờ và đã làm tôi mê đắm. Tôi đã từng nghĩ cô ấy chính là người bạn tâm giao của mình. Nhưng cuối cùng hợp rồi lại tan. Có lẽ Uyển Nghi kiếp trước cũng chỉ như một khách qua đường nhìn tôi ái ngại, hay cũng chỉ là một cô gái đã từng phủ chiếc áo niệm lên thi thể của tôi… Có lẽ kiếp này tôi mãi mãi không thể trở thành chồng của Mạt Mạt, nhưng tình yêu thì sẽ mãi mãi không đổi thay. Đó là tất cả những gì tôi đã nợ cô ấy, nợ từ kiếp trước rồi. Kiếp trước, em đã chôn cất cho tôi. Vì thế, kiếp này dù tôi có phải chịu bao nhiêu đau khổ dày vò, thì tôi cũng mãi yêu em… Tôi không mê tín, nhưng tôi tin vào số phận, tin là có kiếp trước… Đây là phần đầu cuốn tiểu thuyết mới nhất của Tào Đình. Câu chuyện thú vị bởi cách vào đề độc đáo khiến người đọc cứ muốn đọc tiếp, đọc tiếp… Show more
Tác phẩm Kiếp trước em đã chôn cất cho anh Tác giả Tào Đình Nhà xuất bản Lao Động Công ty phát hành Bách Việt Số tập 2 "Kiếp trước, sau khi chết đi rồi, thân xác tôi bị đem vứt ngoài đường phố. Người qua người lại tấp nập trên đường, có người kiêng kị, khi bước qua xác tôi đã lấy tay che mặt, nhắm mắt vờ như không nhìn thấy; có người lại đứng từ rất xa, khẽ liếc mắt về phía tôi, khẽ lắc đầu than thở ra chiều đồng cảm; có người không cầm lòng được, lấy một manh áo đắp lên thân xác tôi. Em đã bước tới, đưa tôi đi an táng." Công Trị Hi – một sinh viên cao học với những lý tưởng của một thằng bad boy, mặc dù đã có bạn gái hiền dịu hết mực yêu thương mình nhưng vẫn bị hấp dẫn, dụ dỗ bởi sắc đẹp của Mạt Mạt. Dựa vào cái lí lẽ về kiếp trước mà lựa chọn rời đi, nhưng sâu thẳm trong lòng vẫn giữ được những sự quan tâm nhất định đến cuộc sống của bạn gái cũ. Cũng biết nhận ra mình là kẻ tồi tệ, cũng cảm thấy xót xa cho tình cảm của cô gái đã hết lòng ở bên hắn, đã nguyện đem sự trinh trắng cả đời người con gái dâng trao cho hắn. Xét đến cùng, Công Trị Hi đúng là rất tệ, nhưng ý thức được những việc xấu mình đã làm, hắn cũng không hẳn là tệ đến như thế. Trần Uyển Nghi – một tiểu thư khuê các con nhà quyền thế, có bố là Viện trưởng Tòa án nhân dân tối cao của thành phố. Được mệnh danh là hoa khôi, đương nhiên, sẽ có rất nhiều người theo đuổi nhưng cô lại phải lòng anh chàng Công Trị Hi. Hai người yêu nhau, là một cô gái rất biết phép tắc, lại mang theo tư tưởng truyền thống, Uyển Nghi đã nguyện dâng sự trinh trắng cả đời người thiếu nữ cho hắn, với ước nguyện được ở bên hắn cả đời. Gia đình hắn đều rất quý mến cô, hết lần này lần khác đều chỉ nói chấp nhận cô là người duy nhất làm con dâu nhà họ. Ngải Mạt – một cô gái làng chơi có quá khứ không mấy tốt đẹp, thường hay lui tới các quán bar để mua vui, uống rượu, là bà chủ của cửa tiệm hoa "Nhàn đợi hoa nở". Nếu Uyển Nghi được mệnh danh là thiên sứ không động người phàm trần thì Mạt Mạt lại giống như một yêu tinh chốn rừng sâu, một sắc đẹp đủ khiến người ta đê mê. "Có người nói, tình yêu giống như món đồ uống, nước lọc dù không có mùi vị nhưng lại không thể thiếu nó; rượu ngon dù hấp dẫn nhưng uống lâu sẽ sinh bệnh, có hại đến sức khỏe. Uyển Nghi chính là nước lọc. Mạt Mạt là rượu, ngọt ngào thơm lừng, có lúc nóng bỏng, lúc lại hiền hòa. Ban đầu thầm kín, lầu dần thành nghiện, như gần mà lại xa.." Ba con người với ba cuộc đời khác nhau, tưởng chừng như không có một sự liên kết nào nhưng hóa ra lại có mối liên hệ vô cùng chặt chẽ. Ban đầu người ta chỉ thấy tiếc cho Uyển Nghi, một cô gái thánh thiện trong sáng lại bị đối xử tệ bạc bởi một kẻ không ra gì. Cô ngây thơ đem hết tình yêu của mình cho hắn, đến cuối cùng bị hắn phản bội, vẫn tin vào lời hứa, để rồi cuối cùng lại chẳng lưu luyến mà rời xa. "Không nên để lời nói dối trở thành lời hứa", đến cuối cùng vẫn là như vậy. Càng về sau, người đọc càng cảm thấy xót thương cho Mạt Mạt, cô đã sớm mất đi mẹ - người thân yêu duy nhất của mình từ khi còn rất nhỏ, lại bị bắt cóc, lưu lạc kiếm sống suốt bao nhiêu năm trời. Một số phận bi thương, một cuộc đời thăng trầm trải qua hết thảy những hỉ nộ ái ố của nhân gian, cuối cùng lại chọn cách tự giải thoát cho chính bản thân mình là tìm đến cái chết. Có lẽ, chỉ có cái chết mới khiến cô cảm thấy bình yên. Đây là truyện thứ ba của Tào Đình mà tôi đọc, cũng như hai quyển kia, ở đây tác giả cũng để cho nhân vật của mình phải chết. Một cái chết không mấy thương tâm, không được miêu tả kĩ càng nhưng cũng đủ khiến người ta day dứt. Về nội dung truyện, cốt truyện không nhẹ cũng chẳng nặng đô, được Tào Đình dẫn dắt khá nhịp nhàng. Những nhân vật tưởng chừng như chẳng hề liên quan đến cuối cùng lại nằm trong vòng tròn của số phận, tất cả đều có một mối liên hệ mật thiết với nhau. Một cuộc đời lầm lạc, bi ai, một số phận bán hoa của cô gái ấy, đến cuối cùng tưởng như đã có được hạnh phúc, có một mái ấm bình yên, nhưng lại không ngừng day dứt về những chuyện của quá khứ. Sau này khi đã hiểu ra rằng bản thân cô đang mang thai chính kẻ đã sát hại mẹ mình năm xưa, hẳn Mạt Mạt vô cùng day dứt và đau khổ, người đàn ông đã cứu mạng cô lại cũng chính là người đã hãm hại cô bé mười bốn tuổi năm ấy. Bao nhiêu uất ức, bao nhiêu tủi cực của nhân gian, cô ấy đều phải gánh chịu một mình. Tình yêu mà vốn dĩ một người bình thường xứng đáng được nhận, hóa ra nó lại chẳng dành cho Mạt Mạt. Tự sát ngay bên mộ của mẹ, cũng là lời xin lỗi gửi đến người mẹ nơi chín suối. Cô gái ấy, tưởng như là người bất cần nhất nhưng lại chính là kẻ đáng thương nhất! Phần lời văn của Tào Đình vẫn vậy, vẫn chậm rãi đưa người ta vào trong thế giới rất riêng của các nhân vật, để họ tự khám phá và trải nghiệm. Ở truyện này người ta không thấy cô khắc họa rõ nét những cảnh H, có thể nhiều người hơi thất vọng nhưng tôi lại cảm thấy hài lòng. Không quá nhiều "thịt" nhưng vẫn đủ để người đọc tự cảm nhận, vậy là được rồi. Nếu kiếp sau có quyền lựa chọn Em muốn làm một đám mây xinh Bởi nghe nói đám mây không có tình yêu Chỉ vô tình được sinh ra trong buổi sớm mai Rồi sau đó lại nhanh chóng tan đi. "Nghe nói những người tự tay chôn cất cho nhau, kiếp sau có thể trở thành vợ chồng. Kiếp này không được ở bên cô ấy đến trọn đời, còn có kiếp sau nữa.". Câu chuyện khép lại với những kí ức tang thương, những mảnh đời éo le cuối cùng cũng tìm được một chốn bình yên. Không có quá nhiều tình tiết giật gân, tôi nghĩ phần lớn người đọc đều có thể đoán hoặc tưởng tượng ra cốt truyện, nhưng cũng không đến mức nhàm chán. Tóm lại, theo cá nhân mình đây là một cuốn truyện đáng đọc, cũng chẳng mất quá nhiều thời gian, lại không thiếu những chi tiết miêu tả rất mực thơ văn. Mình rất thích cách mà Tào Đình miêu tả cảnh vật trong truyện, nó nhẹ nhàng đưa người ta vào trong một thế giới có thật, mà ở đó họ có thể thoải mái tự do xây dựng một câu chuyện cho riêng mình! Latte. Chỉnh sửa cuối 5 Tháng bảy 2020 Hé lô Latte, Tào Đình thì mình nghe qua rồi nhưng chưa đọc bất kỳ bộ truyện nào, thấy bạn Review truyện này coi bộ hay đấy. Để mình tìm đọc thử xem, cảm ơn bạn đã đưa mình đến với tác giả này nhé. map65latte thích bài này. Yeahh cảm ơn bạn hiền đã đọc bài review của mình nha! Mình cũng mới đọc, thấy nội dung cũng ổn nên review cho mọi người xem coi cảm nhận ra sao. Mình thấy có nhiều người chê nên nếu Thiện Thiện cảm thấy khác thì cũng đừng trách Latte nha Không có gì đâu bạn hiền ơi map65latte thích bài này. Vậy đọc xong quay lại cho mình nghe cảm nhận nha Thật ra từ năm ấy, Ngải Mạt đã biết người đàn ông cưỡng hiếp mình là Công Trị Thần rồi. Cô ấy bị bịt mắt nhưng vẫn ra mùi dầu gội của anh. Mình vẫn nhớ chi tiết này dù đã đọc truyện từ rất lâu rồi. Bởi vì nó rất ấn tượng. Cơ bản là Ngải Mạt và Công Trị Thần đều dành tình cảm cho đối phương, chỉ là đối phương không hề biết rõ, nhất là Công Trị Thần lúc đó không hề biết chút nào rằng Ngải Mạt cũng đã yêu mình. Một câu chuyện đầy cảm động, và mối tình vô song giữa hai nhân vật – Ngải Mạt Mạt và Công Trị Thần. map65latte thích bài này. Đúng là đọc đến chi tiết này mình thật sự cũng rất sốc, dẫu đã biết sự thật nhưng Mạt Mạt vẫn kể về Công Trị Thần với giọng biết ơn và luôn coi anh như ân nhân cứu mạng. Đáng tiếc hai nhân vật số phận trái ngang quá, suy cho cùng cô gái Ngải Mạt Mạt vẫn là người đáng thương nhất! Đúng vậy. Đọc đến cuối truyện thì mọi thứ mới thực sự trở về logic của nó, mới thấy hết là mối dây liên hệ giữa các nhân vật trong truyện với đoạn đề từ và tựa truyện. Đồng thời với nó là cảm giác đau thương bủa vây lấy các nhân vật. Nhưng bi thảm và hợp lý - đó chính là phong cách của Tào Đình. Tuy tác giả để cho nhân vật chết nhưng nó lại hợp lý nhất, và người đọc thì cứ bị ấn tượng mãi thôi map65latte thích bài này. ngôn tình review review truyện tào đình
Ca khúc Em Ở Kiếp Trước Đã Hẹn Anh do ca sĩ Đường Cổ Tang Gu thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Hoa. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát em o kiep truoc da hen anh mp3, playlist/album, MV/Video em o kiep truoc da hen anh miễn phí tại
kiếp trước em đã từng yêu anh