kế hoạch theo đuổi giáo sư
Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư - Theo Đuổi Ngược Chương 1: Hình tượng lý tưởng. Chương trước Chương tiếp . Bạch Tư Văn quỳ xuống, tay giơ một chiếc hộp làm bằng gỗ, hoa văn chạm khắc tinh xảo hướng đến trước mặt Nhã Kỳ, trước sự chứng kiến của những người đi
gacsach.com đổi thành gacsach.club ạ! Đọc sách truyên Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư - Chương 18 - Giải thích đi Full gacsach Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm .
gacsach.com đổi thành gacsach.club ạ! Đọc sách truyên Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư - Chương 57 - Thuyết trình Full gacsach Zô xem đi bạn, nhiều sách hay lắm .
Chương 1: Hình tượng lý tưởng Chương 2: Đi khảo sát tình hình Chương 3: Tiết học đầu tiên Chương 4: Không bỏ cuộc Chương 5: Có thêm cái đuôi Chương 6: Đi ăn Chương 7: Xe đạp Chương 8: Kiên trì hay bỏ cuộc Chương 9: Tập trung thi cử Chương 10: Đi cắm trại Chương 11: Giúp đỡ Chương 12: Đốt lửa trại - Ngắm sao Chương 13: Kỳ Vân có khoẻ không?
Home › Kế hoạch theo đuổi giáo sư (Theo đuổi ngược) › 33. Thi đua. 33. Thi đua. Hai ngày cuối tuần trôi qua thật nhanh, cô vẫn chưa cày xong cuốn tiểu thuyết mới nữa, thật đáng tiếc! Trừ ngày thứ sáu Kỳ Vân đi ăn cùng Trần Kha Nghị còn lại Kỳ Vân đều làm ổ ở nhà
Đọc truyện Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư full mới nhất trên Weeboo. Ai nói không thể theo đuổi thầy giáo của mình? Ai nói là con gái không nên chủ động? Ai có suy nghĩ như vậy thì thật là cổ hữu! Cuộc đời chỉ có một lần, cứ sợ, cứ chần chừ bạn chỉ mãi dậm chân tại chỗ. Cứ thử đi dù được dù mất
Hủy Hợp Đồng Vay Tiền Online. Danh sách Trọn bộ Truyện Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư – Theo Đuổi Ngược Full tập được cập nhật mới nhất tại Trùm Truyện đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Trùm Truyện luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Bài viết có thể bạn thích 🔰 Tên Truyện ⭐Truyện Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư – Theo Đuổi Ngược Full 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ TRÙM TRUYỆN Một lần Kỳ Vân tình cờ thấy được hình chụp một vị giáo sư cực kì đẹp trai, đẹp đến mức cô phải ngỡ ngàng. Vì thế trong thâm tâm, cô quyết định phải làm xiêu lòng vị giáo sư này cho bằng được. Ai nói học sinh không được phép đuổi giáo sư của mình? Ai nói con gái không nên chủ động? Hừ, toàn suy nghĩ cổ hủ. Ai cũng chỉ sống có một lần, cứ sợ này sợ nọ, mãi không dám thử thì sẽ vuột mất cơ hội. Chính vì thế, cô âm thầm vạch ra kế hoạch tác chiến lâu dài với ý chí kiên cường cực kì phải chinh phục bằng được giáo sư. Đầu tiên là cô theo đuổi anh. Nhưng cuối cùng là ai theo đuổi ai? Kỳ Vân trong một lần nói chuyện với em gái tình cờ thấy được tấm hình chụp một vị giáo sư đẹp trai như bước ra từ cuốn truyện ngôn tình cô vừa đọc, trong lòng dâng lên niềm khao khát mãnh liệt chinh phục bằng được vị giáo sư này. Cô âm thầm vạch ra một kế hoạch tát chiến lâu dài với một ý chí kiên cường. Cô đến trường đại học A đem theo hy vọng, nhưng lần đầu gặp mặt, vị Giáo sư tên Trần Kha Nghị chỉ mới một lần đã đánh sụp ý chí quyết tâm của cô. Nhưng không vì thế mà Kỳ Vân bỏ cuộc, cô như một cái đuôi bám sát theo Trần Kha Nghị, dùng mọi chiêu trò để anh chú ý đến mình. Đến khi cô thành công gây sự chú ý với anh, cô lại không nhận ra mà âm thầm bỏ cuộc, biết mất khỏi cuộc đời anh. Cứ tưởng mối quan hệ “chớm nở, chớm tàn” nhưng một lần nữa ông trời cho Kỳ Vân cơ hội quay lại trường đại học A với tư cách thực tập sinh được Trần Kha Nghị hướng dẫn. Cũng trong thời gian ngắn ngũi ba tháng đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Anh tỏ ra là một thầy giáo nghiêm khắc nhưng âm thầm giúp đỡ cho cô. Còn cô tuy bên ngoài bất mãn, nhưng cũng dần hiểu được thực ra thầy Trần chỉ muốn tốt cho mình. Khi Trần Kha Nghị và Kỳ Vân muốn nói ra tình cảm của mình lại gặp trắc trở. Trúc mã của Kỳ Vân là Gia Kiệt trở về, người anh lúc nào cũng cưng chiều đi theo bảo vệ cho cô, bên cạnh cô mọi lúc, Trần Kha Nghị hiểu lầm rằng họ đang yêu nhau. Mà Kỳ Vân sau khi gặp Khả Trân đến tìm Trần Kha Nghị cũng hiểu lầm rằng đó là người yêu của thầy Trần. Cô đau khổ, dằn vặt, muốn buông đoạn tình cảm này đến đây có chấm dứt? Làm sao Trần Kha Nghị và Kỳ Vân có thể đối diện với tình cảm thực sự của chính mình, dũng cảm nói cho đối phương biết? Hiểu lầm có được giải toả? Cô và anh có bỏ qua tất cả mà đến được với nhau hay không? Danh sách chương Chương 1 Hình tượng lý tưởng Chương 2 Đi khảo sát tình hình Chương 3 Tiết học đầu tiên Chương 4 Không bỏ cuộc Chương 5 Có thêm cái đuôi Chương 6 Đi ăn Chương 7 Xe đạp Chương 8 Kiên trì hay bỏ cuộc Chương 9 Tập trung thi cử Chương 10 Đi cắm trại Chương 11 Giúp đỡ Chương 12 Đốt lửa trại – Ngắm sao Chương 13 Kỳ Vân có khoẻ không? Chương 14 Thi xong rồi Chương 15 Thi xong rồi Chương 16 Trúng tuyển Chương 17 Quay lại trường đại học A Chương 18 Giải thích đi Chương 19 Khổ sở vì nhiệm vụ Chương 20 Cuối cùng cũng hoàn thành Chương 21 Về nhà Chương 22 Bữa cơm gia đình Chương 23 Về lại trường Chương 24 Học trưởng Chương 25 Nổi tiếng rồi Chương 26 Nhân tiện điều tra Chương 27 Giải quyết triệt để Chương 28 Trợ giảng Chương 29 Chuẩn bị Chương 30 Ăn cơm chung Chương 31 Ăn không ngon miệng Chương 32 Tôi đưa em về Trọn bộ danh sách chương Truyện Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư – Theo Đuổi Ngược 🔰Chương 1 🔰Chương 51 🔰Chương 2 🔰Chương 52 🔰Chương 3 🔰Chương 53 🔰Chương 4 🔰Chương 54 🔰Chương 5 🔰Chương 55 🔰Chương 6 🔰Chương 56 🔰Chương 7 🔰Chương 57 🔰Chương 8 🔰Chương 58 🔰Chương 9 🔰Chương 59 🔰Chương 10 🔰Chương 60 🔰Chương 11 🔰Chương 61 🔰Chương 12 🔰Chương 62 🔰Chương 13 🔰Chương 63 🔰Chương 14 🔰Chương 64 🔰Chương 15 🔰Chương 65 🔰Chương 16 🔰Chương 66 🔰Chương 17 🔰Chương 67 🔰Chương 18 🔰Chương 68 🔰Chương 19 🔰Chương 69 🔰Chương 20 🔰Chương 70 🔰Chương 21 🔰Chương 71 🔰Chương 22 🔰Chương 72 🔰Chương 23 🔰Chương 73 🔰Chương 24 🔰Chương 74 🔰Chương 25 🔰Chương 75 🔰Chương 26 🔰Chương 76 🔰Chương 27 🔰Chương 77 🔰Chương 28 🔰Chương 78 🔰Chương 29 🔰Chương 79 🔰Chương 30 🔰Chương 80 🔰Chương 31 🔰Chương 81 🔰Chương 32 🔰Chương 82 🔰Chương 33 🔰Chương 83 🔰Chương 34 🔰Chương 84 🔰Chương 35 🔰Chương 85 🔰Chương 36 🔰Chương 86 🔰Chương 37 🔰Chương 87 🔰Chương 38 🔰Chương 88 🔰Chương 39 🔰Chương 89 🔰Chương 40 🔰Chương 90 🔰Chương 41 🔰Chương 91 🔰Chương 42 🔰Chương 92 🔰Chương 43 🔰Chương 93 🔰Chương 44 🔰Chương 94 🔰Chương 45 🔰Chương 95 🔰Chương 46 🔰Chương 96 🔰Chương 47 🔰Chương 97 🔰Chương 48 🔰Chương 98 🔰Chương 49 🔰Chương 99 🔰Chương 50 🔰XEM TIẾP CHƯƠNG SAU Trùm Truyện sẽ cập nhật tiếp tục các chương mới nhất của Truyện Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư – Theo Đuổi Ngược . Các bạn có thể nhấn theo dõi Trumtruyen để không bỏ lỡ những chương mới nhất của Kế Hoạch Theo Đuổi Giáo Sư – Theo Đuổi Ngược nhé. Đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, trùm truyện, truyện full. Trùm Truyện luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh nhất. Danh sách trumtruyen trên website đọc truyện online hàng đầu việt nam. Với nhiều thể loại khác nhau như tiên hiệp, kiếm hiệp, ngôn tình, đô thị. Leave a comment
Ai nói không thể theo đuổi thầy giáo của mình? Ai nói là con gái không nên chủ động? Ai có suy nghĩ như vậy thì thật là cổ hữu! Cuộc đời chỉ có một lần, cứ sợ, cứ chần chừ bạn chỉ mãi dậm chân tại chỗ. Cứ thử đi dù được dù mất bạn vẫn có thể tự hào bản thân mình thật dũng cảm. Sau bao nhiêu cố gắng cầu vồng sẽ hiện ra trước mắt bạn. Đầu tiên là cô theo đuổi anh. Nhưng cuối cùng là ai theo đuổi ai? "Em tự mình bước vào cuộc đời tôi. Không ai ép buộc, cũng không ai ngăn cản. Là em tự nguyện. Em đảo lộn cuộc sống của tôi nên em phải chịu trách nhiệm." Cặp đôi Trần Kha Nghị - Kỳ Vân Tác giả An Hi Thể loại Ngôn tình, học đường, HE Số chương 84 chương + 4 ngoại truyệnTruyện này do An Hi cho phép NovelToon đăng tải, nội dung chỉ là quan điểm của bản thân tác giả, không thể hiện lập trường của NovelToon
Mọi người đã tập trung hết ở ngoài chuẩn bị cho những giai đoạn cuối cùng của cuộc thi, thắng thua đã rõ. Tiếp theo sẽ đến phần trao giải, Kỳ Vân nhìn đám đông phía xa một lần,nắm chặt tay, cắn răng chạy vào rừng. Có hơi sợ nhưng cô vẫn cắn răng đi vào, đó là điện thoại của cô, bao nhiêu hình ảnh kỹ niệm,còn có dữ liệu quan trọng nữa, không thể để mất vừa đi vừa phân biệt phương hướng. Bản đồ hiện tại cô không có trong tay, cô chỉ dựa vào trí nhớ và sự phán đoán của mình mà tìm đường. Khó khăn lắm mới đến được trạm thứ tư. Nhưng rậm rạp thế này biết tìm ở đâu lòng vô cùng gấp gáp!Kỳ Vân chỉ còn cách vạch từng bụi cây, cố gắng không bỏ sót chỗ nào. Nhiều cành cây nhọn đâm vào tay cô cũng cố chịu đựng bây giờ phải nhanh chóng tìm được điện thoại rồi quay về trước khi trời trời dần chuyển sang một màu đen, Kỳ Vân nhìn lên, áng chừng khoảng gần một tiếng nữa sẽ tối hẳn, cô thầm nghĩ không ổn, nhưng điện thoại vẫn chưa tìm ra khiến cô sốt ruột."A...!"Kỳ Vân kêu lên một tiếng, đúng là càng rối thì càng không làm được gì. Vì bước quá vội cô vấp hòn đá té ngã xuống đất. Tay cô vô tình chạm trúng bụi gai, máu tươi từng giọt chảy ra thấm ướt cả màu xanh của lá, nhưng mà hình như cô sờ phải vật gì cứng đau đớn Kỳ Vân ngồi dậy nhìn, là điện thoại của cô, chính vì rớt vào bụi gai nên cho dù lúc nảy cố tìm thế nào cũng không thấy. Cuối cùng ông trời cũng giúp cô. Thật là "trong cái rủi có cái may."Nhưng sau khi tìm được điện thoại vấn đề lớn nhất lúc này là chân cô hình như bị trật rồi, cố cử động nhưng đau đến nổi hít vào một ngụm khí lạnh. Mà trời thì đã mờ tối, cảnh vật cũng nhìn không rõ nữa giờ phải làm sao. Có một sự hoảng sợ đang lấn áp cô. Không được nhất định phải bình tĩnh tìm Vân mày không được sợ! Nhất định phải tìm được bật nguồn điện thoại, màn hình phát sáng vẫn chưa có hư, có lẽ vẫn còn hy vọng, cô bấm số điện thoại hỗ trợ trong đoàn hồi sáng cô có lưu lại. Thầm nghĩ bây giờ thật có ích, nhưng mà đáng tiếc vì ở trong rừng nên sóng rất yếu chập chờn trong trạng thái đang kết nối, kết quả là đợi mãi vẫn không thể gọi nhiều lần kết quả vẫn là không thể kết Vân cố hết sức đứng dậy nhưng không được, chân cô nhấc không lên, chẳng lẽ cô phải ở lại chỗ này hay sao? Cô không muốn, ở đây trời tối thật là đáng sợ. Cô cũng không dám gọi nữa, pin còn lại rất ít phải để dành phòng khi bất chơi kết thúc đã lâu, sinh viên bắt đầu tụ tập lại thành từng nhóm ăn tối, xôn xao bàn tán về cuộc đua vừa Kha Nghị lúc chiều khi anh lên trao giải ba cho đội của Kỳ Vân, không thấy cô, bây giờ đến giờ ăn tối cũng không thấy cô xuất hiện. Rốt cục cô đang ở đâu? Tự dưng trong lòng Trần Kha Nghị có dự cảm không lành khiến anh vô cùng lo Kha Nghị nhanh chóng tiến về phía đội của Kỳ Vân đang ngồi ăn cơm hỏi "Các em có thấy Anh Thu ở đâu không?"Cả nhóm bị hỏi bất ngờ, bắt đầu chậm chạp suy nghĩ. Rõ ràng nhóm đông như vậy, lúc tham gia trò chơi còn ai để ý ai nữa."Là bạn sinh viên mặc áo đỏ." Anh sốt ruột bổ sung thêm."Hình như lúc đến trạm thứ năm em thấy cô ấy quay lại hướng vào rừng, sau đó không thấy nữa." Nói tên Anh Thu thì không có ấn tượng nhưng về màu sắc áo, hôm nay Kỳ Vân mặc áo màu đỏ nổi bật, nên cũng để lại chút ấn tượng với cô sinh viên này, lúc chiều cô ấy có thấy Kỳ Vân quay đi nhưng cũng không để ý lắm. Chỉ là nhìn thoáng qua sau khi nhìn lại liền không thấy đâu. Đây chỉ là suy đoán cô ấy không dám chắc Kha Nghị thầm mắng "chết tiệt!" Vẻ mặt anh lộ rõ sự bất an kèm tức giận, anh lấy đen pin rồi chạy nhanh về phía bìa tối như vậy nếu quả thực cô còn ở trong rừng thì rất nguy hiểm. Anh phải nhanh chóng tìm được cô."Anh Thu em ở đâu?" Vừa đi Trần Kha Nghị vừa gọi lớn. Vì lúc chiều anh không theo vào rừng, nên cũng không nắm rõ đường đi, mà các ký hiệu chỉ đường buổi tối muốn phân biệt không phải là chuyện đi gập ghềnh lại ẩm ướt, khó khăn lắm anh mới đến được trạm thứ Vân đến giờ cô vẫn ngồi im một chỗ, co ro một góc, không phải là cô không muốn đi mà là nhấc chân lên không được. Môi bị cô cắn đến trắng bệch, cô cố gắng bật đèn điện thoại giơ liên tục lên hy vọng mọi người không thấy cô sẽ đi tìm, thấy được ánh sáng sẽ chú ý đến chỗ này. Tuy nhiên đông như vậy không biết có ai để ý cô vắng mặt ở đó hay điện thoại cũng sắp hết pin Vân rơi vào trạng thái vô cùng tuyệt vọng! Nước mắt chảy ra không ngừng, lại đói lả người. Rất mệt Kha Nghị nhìn thấy ánh đèn chớp sáng, nhanh chóng rọi đèn chạy lại."Anh Thu có phải là em không?" Anh kêu Vân nghe thấy tiếng gọi mình, mừng đến phát khóc vậy là được cứu rồi."Em ở đây!" Cô dồn toàn bộ sức lực của mình kêu đến khàn họng sợ đối phương không nghe Kha Nghị xác định được vị trí nhanh chóng chạy đến, anh ngồi xổm xuống trước mặt Kỳ Vân. Trái tim của anh bây giờ mới được thả lỏng. Thật biết cách hành hạ người Vân thấy được người đến cứu mình, còn là Trần Kha Nghị bỗng dưng thấy vô cùng tủi thân và uất ức muốn nói ra vậy là nhào vào lòng Trần Kha Nghị khóc Kha Nghị bị cô dựa vào khiến anh sửng sốt vài giây, sau đó anh vòng tay ra sau ôm cô, vỗ nhẹ vào lưng cô trấn an. Người cô thật lạnh không biết đã ngồi đây bao lâu rồi, anh dùng tay xoa xoa lưng cô nói "Không sao rồi, có tôi ở đây!" Vốn dĩ anh đang định mở miệng mắng cô nhưng thấy cô khóc những lời muốn nói lại nuốt ngược vào Vân khóc xong mới bình tĩnh lại được bây giờ mới chịu chui ra khỏi các ôm ấp áp của Trần Kha Nghị."Cảm ơn thầy!" Cô lấy tay chùi nước mắt, tay cô dính bẩn chùi hết lên ánh đèn chiếu sáng, Trần Kha Nghị vẫn thấy rõ được khuôn mặt Kỳ Vân, mặt mũi tèm lem còn dính bẩn xấu chết đi được."Vì sao lại chạy vào rừng?""Em tìm điện thoại." Cô hít hít mũi trả lời."Sao không tìm người đến giúp lại chạy một mình vào đây có biết là rất nguy hiểm hay không?" Nếu mất điện thoại có thể tìm anh đến giúp, không chỉ anh mà còn rất nhiều người, lại ngu ngốc đi một mình, hại anh lo lắng không yên. Nếu anh không tìm được cô thì sao. Chuyện gì sẽ xảy ra, đến đây anh không dám nghĩ tiếp nữa."Ai cũng bận hết, với em nghĩ sẽ nhanh chóng tìm được rồi đi ra ngoài." Cô tủi thân nói, cô không quen ai hết, Đan Linh cũng không thấy đâu, còn anh mạnh lạnh không thèm nhìn cô lấy một cái, thật sự thì cô không dám nhờ."Em nghĩ suy nghĩ của em hoàn hảo lắm sao?" Cô nghĩ không có việc gì sẽ không có việc gì thật sao?"Nếu tôi không tìm được em sẽ thế nào chứ..." Anh còn muốn nói tiếp nhưng khi thấy Kỳ Vân cúi đầu, trông như một đứa trẻ phạm sai lầm đang đợi người lớn trách phạt thì anh lại thấy không đành lòng, muốn nói rồi lại thôi. Bây giờ phải nhanh chóng ra khỏi đây. Càng ở lại lâu càng nguy hiểm."Đứng lên tôi đưa em về." Anh nắm lấy tay Kỳ Vân kéo cô đứng dậy, Kỳ Vân thụt tay lại, nhíu chặt mày, nước mắt lại chảy Kha Nghị kéo tay Kỳ Vân lại mở ra, bàn tay mềm mại của cô bị gai đâm đỏ lên, vẫn còn rướm máu, gai đâm vào vẫn còn sót chưa được gỡ Kỳ Vân lúc đó chỉ lo làm sao thoát được khỏi nơi đây làm gì còn cảm nhận được đau đớn. Bây giờ bị Trần Kha Nghị nắm lấy cô mới ý thức được tay mình có vết Kha Nghị rọi đèn chiếu sáng vào tay Kỳ Vân, anh chăm chú gỡ từng cây gai ra khỏi tay cô. Thấy cô hít mạnh vì đau, anh lại ghé sát lại thổi nhẹ vào tay cô. Hơi mát từ miệng anh toả ra cứ như liều thuốc tiên làm cô cũng thấy bớt đau hẳn. Không ngờ anh còn biết dịu dàng như vậy."Còn chỗ nào bị thương nữa không?"Kỳ Vân chỉ vào chân mình "hình như bị trật rồi."Trần Kha Nghị chạm vào chân Kỳ Vân, anh thử xoay nhẹ cô liền kêu lên "Á.. đau thầy nhẹ tay chút.""Để yên tôi nắn khớp lại." Chỉ mới nửa ngày không gặp, mà cô trở thành bộ dạng thật thảm hạ, còn bị thương khắp người nữa. Làm người ta muốn làm lơ cũng không Vân tỏ vẻ không tin, anh là thầy giáo không phải bác sĩ có biết làm không đó. Lỡ hại cô gãy luôn chân thì làm sao rời khỏi chỗ này. Mặc dù với phương diện học hành cô rất tin tưởng anh, nhưng còn vấn đề y học cô hoàn toàn không tin tưởng chút ánh mắt của Kỳ Vân hình như anh biết cô suy nghĩ gì không nhanh không chậm mở miệng "Ba tôi là bác sĩ." Anh tìm bừa lý do trấn an Vân còn đang muốn nói ba anh làm bác sĩ chứ có phải là anh đâu. Thì Trần Kha Nghị đã nhân lúc cô không chú ý mà nắn lại Vân đau đến nổi nước mắt chảy ra không Kha Nghị ngước lên hỏi "Cử động thử xem còn đau không?"Kỳ Vân lắc lắc cổ chân mặc dù còn hơi đau nhưng so với lúc trước đã có thể cử động được rồi. Đúng là kỳ diệu!Cô quyết định sau này sẽ tin tưởng anh tuyệt đối."Được rồi về thôi!" Anh đỡ cô đứng dậy. Kỳ Vân đi theo Trần Kha Nghị. Chân cô vẫn còn đau nên đi từng bước Kha Nghị dừng lại, anh quỳ xuống "Lên đi tôi cõng."Kỳ Vân xua tay "không cần, em có thể tự đi được." Như vậy hình như không được tốt lắm."Em muốn đến sáng mai chúng ta mới có thể rời khỏi đây đúng không?" Anh chỉ vào đèn pin "Dây dưa với em ở đây cả buổi pin cũng sắp hết rồi, nhanh lên." Dù họ đang ở bìa rừng, nhưng sâu bên trong vẫn là rừng nguyên thủy, động vật hoang dã tất nhiên vẫn còn, không cần nói đến cọp hay hổ chỉ cần mấy con chó sói hoặc một con rắn cũng đủ tạo ra nguy hiểm chết Vân không còn lý do từ chối, với lại cô cũng không muốn ở lại đây thêm một phút nào nữa. Vì thế cô ngượng ngùng nhìn Trần Kha Nghị khuôn mặt hơi đỏ lên, chậm chạp quàng tay ôm cổ anh để anh cõng của Trần Kha Nghị rất rộng và ấm lại còn êm nữa chứ. Cô dựa sát người anh tìm chút ấm áp, cả người cô lạnh cóng được anh sưởi ấm thật thoải mái, mũi vô tình mà cọ cọ trúng tóc anh, có mùi hương dầu gội kèm theo mùi cơ thể nhàn nhạt của anh tạo ra một mùi rất cuốn hút. Cô còn nghe được tiếng trái tim mình đập thình thịch sắp rớt ra khỏi lồng ngực biết Trần Kha Nghị có cảm nhận được tim cô đang vì anh mà đập nhanh không? Nếu có thì chắc là vô cùng xấu Vân tham lam hít thêm mùi hương từ tóc bây giờ cô nói "Em thích thầy!" Không biết anh có hoảng loạn mà quăng cô xuống đất không? Kỳ Vân tự mắng mình điên rồi, thật ra cô rất muốn hỏi nhưng chưa đủ dũng lại cô đã nói đây không phải là lần cuối hay sao. Muốn gì thì cô cũng phải thành công vượt qua kỳ thi tuyển chọn mới được."Yên lặng, đừng lộn xộn." Trần Kha Nghị vì cô ở trên lưng cứ ngọ ngoậy không yên bất mãn lên tiếng cảnh cáo. "Em biết rồi!" Cô bỉu môi bất mãn, nhưng không còn lộn xộn vì bị cảnh cáo mà không dám nhúc nhích, hít thở cũng không dám thở mạnh sợ thầy Trần của cô không vui mà thả cô từ cơn buồn ngủ ập đến, Kỳ Vân nhắm mắt hưởng thụ tấm lưng ấm áp mà chìm vào mộng mơ Kỳ Vân thấy mình đang đạp xe trên con đường làng. Hai bên là cánh đồng hoa bồ công anh. Từ đâu một cơn gió thổi đến. Từng cánh hoa bồ công anh chậm rãi bay lên, Kỳ Vân bị cảnh đẹp trước mắt thu hút. Cô dừng xe, đi vào giữa cánh đồng chạy cheo những cánh bồ công anh. Cô dang tay ra, từng cánh hoa mềm mại lướt qua tay cô rồi tiếp tục bay theo cứ chạy, chạy mãi đến lúc đã thấm mệt mới dừng Vân ngồi xuống, thở gấp, nhưng vẫn không quên nhìn theo sự chuyển động của hoa bồ công phía xa, có một luồng ánh sáng xuất hiện, đủ màu sắc thật đẹp, nhưng quá chói, Kỳ Vân giơ tay lên che mắt. Đợi khi ánh sáng dịu lại cô mới từ từ mở mắt trong ánh sáng cô thấy một người đàn ông bước ra, đi về phía cô, anh ta nở nụ cười còn chói mắt hơn luồng ánh sáng kia nữa. Càng lại gần cô càng thấy rõ diện mạo của người đàn ông, thật đẹp, phía sau anh ta còn tỏa ra ánh hào quang lấp lánh. Thiên thần là có thật sao?Anh ta đưa tay về phía cô nói "đi cùng tôi nhé."Cô gật đầu nắm lấy tay anh ta. Bàn tay thật đàn ông nắm tay cô chạy xuyên qua cánh đồng hoa, lâu lâu còn quay về phía cô mỉm cười. Càng nhìn cô càng thấy diện mạo này có vẻ quen mắt. Cô nhíu mày suy nghĩ. Trong đầu xuất hiện một cái tên "Trần Kha Nghị" Chính là anh, người làm trái tim của cô thổn Vân bất ngờ, thật sự là anh sao? Cũng tốt cô đã nắm được tay anh, anh còn dịu dàng nhìn cô như vậy, không như bên ngoài thật là đối ngược hoàn Vân còn muốn ở bên Trần Kha Nghị lâu hơn nữa. Nhưng cô lại bị tiếng ồn cùng ánh đèn đánh đáng tiếc! Còn chơi chưa đã mà. Còn muốn nắm tay anh thật Vân mở mắt ra, bây giờ cô mới ý thức được mình đang còn dựa vào lưng Trần Kha Nghị. Được anh giúp đỡ còn chiếm tiện nghi của anh mà ngủ, may là không có chảy nước miếng nếu không thật đáng xấu hổ. Mà Trần Kha Nghị không biết dừng lại từ lúc nào, đứng cách xa chỗ cắm trại một anh sợ phá giấc ngủ của cô mà dừng lại tại đây không đi tiếp. Có phải như vậy không?"Dậy rồi sao?" Thấy người trên lưng động đậy, anh lên tiếng."Dạ, thầy mau để em xuống" Cô đỏ Kha Nghị cuối thấp người, Kỳ Vân lưu luyến buông tay đứng dậy."Cảm ơn thầy!" Nếu không có anh không biết bây giờ cô ra sao Kha Nghị vỗ vai Kỳ Vân "Được rồi mau về nghỉ ngơi đi!" Sau đó anh nghiêm giọng nhắc nhở "Lần sau không được tự ý đi một mình, rất nguy hiểm.""Dạ em biết rồi!" Có đánh chết cô cũng không dám nữa. Kỳ Vân cúi chào Trần Kha Nghị rồi đi về phía trại của đội Kỳ Vân đi vào trại, Trần Kha Nghị mới xoay người rời khỏi.
Cuộc gặp mặt của Gia Kiệt và hiệu trưởng chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian rất ngắn. Đại khái hoàn thành thủ tục, chính thức trở thành giảng viên. Hiệu trưởng hỏi anh khi nào có thể đi làm, mong anh có thể sắp xếp đến sớm một chút. Thái độ của hiệu trưởng đối với Gia Kiệt rất nể mặt, không giống cách ông ta đối xử với giáo viên khác chút Gia Kiệt ban đầu anh muốn nghĩ ngơi khoảng hai tuần mới đi làm. Nhưng hiệu trưởng đã hối thúc như vậy anh chỉ còn cách hứa sẽ cố gắng. Mục đích anh đến trường đại học A không chỉ duy nhất là giảng dạy. Sau khi tạm biệt hiệu trưởng thời gian cũng còn sớm. Gia Kiệt nghĩ tranh thủ đi tham quan khung cảnh quanh trường cũng tốt. Tránh khỏi lúng túng như trường hợp vừa rồi. Đi đến một con đường nhìn thông ra sau trường Gia Kiệt bắt gặp một khung cảnh yên bình nơi đó có một cái vườn nhỏ, xa hơn một chút là hàng dương liễu mọc cạnh hồ, không khí trong lành anh không cầm lòng được muốn đến ngắm phong cảnh....Kỳ Vân đi lang thang vòng sân trường. Sắc mặt cô không tốt để nhiều người chú ý cũng không hay. Cô nhớ đến sau trường có một cái hồ nhỏ, không khí tương đối dễ chịu lại vắng Vân muốn đến đó ngồi một lát. Đi về phía hồ thì người cũng vãng đi. Đến khi cô đặt chân đến bờ hồ đã không còn ai. Dáng người cô nhỏ nhắn, một cơn gió thổi đến, tóc buông xỏa theo làn gió bay rối loạn trông thật cô đơn. Kỳ Vân nhắm mắt hít một hơi thật sâu để cảm nhận được luồng không khí mang chút hơi lạnh. Dễ chịu hơn nhiều rồi. Vân Vân là em sao?"Một giọng nói quen thuộc vang lên. Tim cô chậm một nhịp. Giọng nói trầm ấm có phần dịu dàng này đã chôn sâu trong ký ức của cô, bây giờ nghe lại vẫn y như ngày nào. Không phải đâu chắc là người giống người. Lúc đầu cô cho rằng Trần Kha Nghị sẽ đi tìm cô, nhưng hai chữ "Vân Vân" này thầy Trần sẽ không bao giờ gọi như vậy. Người vừa mới cất giọng này là ai? Bước chân của Kỳ Vân khựng lại, cả người trở nên cứng nhắc, cô xoay người về phía phát ra âm anh, tuy không nhìn thấy nhưng trong thâm tâm vẫn cảm nhận được vì thế trái tim cô mới nhói lên. Giờ thấy được người thật cô càng thêm chắc chắn. Người đang gọi cô kia chính là anh Gia Kiệt của cô!Nhìn anh có phần chính chắn hơi ngày trước. Càng ngày càng đẹp trai lại mang chút phong trần. Ngày đó cô thường hay tưởng tượng dáng vẻ của anh khi lớn lên sẽ như thế nào. Côcũng đại khái đoán ra được nhưng hôm nay cô cảm thấy người đang đứng kia còn xuất sắc hơn những gì cô nghĩ. Tuy nhiên có một sự trùng khớp hoàn toàn là cả người anh vẫn toát ra một tầng ấm áp như ngày nào. Anh từng là người quan trọng với cô, khi anh ra đi cô đã khóc ngất mấy ngày liền. Có lẽ hồi đó cô nghĩ mình sẽ không chịu nổi, nhưng thời gian đã chứng minh con người kiên cường hơn những gì họ nghĩ. Cô đã chấp nhận được sự ra đi của anh. Không có anh bên cạnh chăm sóc, không thể làm nũng với anh cô vẫn sống tốt. Cô mạnh mẽ lắm phải không. Cô tưởng rằng anh sẽ thường xuyên liên lạc với mình. Nhưng không, anh đi bặt tâm vô tính. Không thèm nhớ đến cô. Rõ ràng lần trước anh Khả Uy đã nhắc đến anh. Như vậy anh vẫn liên lạc với mọi người chỉ duy nhất trừ cô ra. Cô em gái anh thương yêu không có chút địa vị nào trong lòng anh? Kỳ Vân quay người trái ngược hướng với Gia Kiệt bước đi thật nhanh. Cô không muốn thấy người này. Đây là lần thứ hai cảm xúc của cô bị đảo lộn. Và giải pháp duy nhất cô nghĩ ra được là chạy trốn. Gia Kiệt thấy vậy cũng đuổi nhanh theo Kỳ Vân. Sức cô sao chạy nhanh bằng anh cho được. Vì vậy cô nhanh chóng bị đuổi kịp. Gia Kiệt kéo tay Kỳ Vân lại, anh cẩn thận ôm cô vào lòng ghé vào tai cô "Vân Vân anh đã về!"Kỳ Vân trở nên mũi lòng. Cô giận anh bao nhiêu năm. Chỉ vì một câu nói của anh, cô trở nên yếu đuối. Cô cũng không bỏ đi nửa. Nếu như người nào đó có thể chạy theo cô hay chỉ cần gọi cô một tiếng "Kỳ Vân" thì tốt rồi. Đáng tiếc đó chỉ là ảo tưởng. Giận anh Gia Kiệt bao nhiêu năm cô còn có thể mềm lòng huống chi sự việc nào đó còn chưa xảy ra được mấy ngày. Kỳ Vân mày đang nghĩ gì vậy. Dẹp suy nghĩ trong lòng, cô nhìn thẳng vào Gia Kiệt đang đứng trước mặt, cô muốn biết tất cả những thắc mắc của mình chôn chặt trong lòng bao nhiêu năm nay. "Tại sao lúc đó anh rời đi không cho em biết, còn nữa không thèm gửi thư cho em, anh có biết em nhớ anh lắm không, anh là đồ xấu xa, anh không cần Vân Vân nữa phải không?" Là thắc mắc, là trách cứ, là tức giận. Kỳ Vân ra sức đánh vào người Gia Kiệt. Nước mắt ứa nghẹn chảy ra lúc nào không hay. Cô dùng sức rất mạnh như dồn tất cả khó chịu trong lòng mà đánh, nhưng Gia Kiệt không ngăn lại cũng không thèm nhăn mày một cái. Kỳ Vân biết cô dùng bao nhiêu sức đánh như vậy chắc hẵn rất đau. Cô nghĩ rằng anh Gia Kiệt sẽ ngăn cản hoặc tránh đi nhưng tại sao vẫn mặc cô làm càn. Cô dừng tay lại nhìn anh. Gia Kiệt nắm tay Kỳ Vân "Em cứ đánh đi anh chịu được hết, đánh đến khi nào em hết giận anh thì thôi."Kỳ Vân dần bình tĩnh trở lại "Bây giờ anh giải thích đi.""Xin lỗi, nếu để em biết thì lúc đó nhất định em sẽ không cho anh đi, mà nếu em nói câu "anh đừng đi" anh sẽ không thể nào có quyết tâm ra đi." Anh đi vì muốn bản thân trở nên mạnh mẽ sau này sẽ bảo vệ cô thật tốt. Anh không muốn nhìn thấy cô khóc tiễn anh ra sân bay. Anh sẽ không cầm lòng được. Không nói ra cũng bởi vì anh ích kỉ nghĩ cho cảm xúc của mình mà quên đi cảm nhận của cô. Gia Kiệt xoa đầu Kỳ Vân động tác nhẹ nhàng kèm theo sự cưng chiều "Đừng tưởng anh ra nước ngoài nhiều năm mà không biết gì về em."Kỳ Vân kéo tay Gia Kiệt xuống, cô ghét bỏ nói "Anh đừng xoa đầu em như vậy, rối hết tóc em rồi." Anh vẫn như hồi đó mỗi lần anh hết cách với cô liền xoa đầu cô đến rối loạn. Cô đã nhiều lần cảnh cáo nếu còn xoa đầu nữa cô sẽ không thèm quan tâm đến anh nhưng anh vẫn ngoan cố. Kết quả đầu tóc cô bù xù nhưng vẫn không thể nào "nghỉ chơi" với anh Ánh mắt cô chớp chớp không tin "Làm sao anh biết được tin tức của em?"Phạm Gia Kiệt một mạch nói ra nhưng gì có liên quan đến cô "Vân Vân của anh thi đậu trường đại học T, sau đó rất xuất sắc mà trở thành thực tập sinh ở trường đại học A, còn đang tham gia cuộc thi giữa các thực tập nữa... Phải không? Càng lớn lên em càng xinh đẹp đến mức anh suýt nhận không ra luôn?"Kỳ Vân nhíu chặt mày nghi ngờ hỏi "Anh theo dõi em!"Gia Kiệt cười lớn "Không phải còn Khả Uy sao?" Nụ cười của anh lập tức đông cứng khi biết mình lỡ lời."Được lắm anh Khả Uy dám giấu em làm gián điệp cho anh, em nhất định sẽ tính sổ với anh ấy." Đúng là quá đáng mà, lại không cho cô biết. Nếu biết anh Gia Kiệt vẫn quan tâm mình thì ít nhất cô đã không giận dỗi nhiều năm như thế. Gia Kiệt vội nắm lấy cánh tay Kỳ Vân "Là anh năn nỉ cậu ấy, em cứ tính lên anh đi." Dù sao Khả Uy bạn tốt của anh đã vì anh làm rất nhiều chuyện. Không thể bán đứng cậu ấy được. Là do anh lỡ lời. Nên phải ra sức nói đỡ dùm Khả Uy. "Anh không cần xen vào." Cơn giận này không thể vì một câu nói của Gia Kiệt mà bỏ qua được. Gia Kiệt "..." Khả Uy xin lỗi. Đằng xa, cảnh người đàn ông chạy theo cô gái, ôm cô gái vào lòng còn dịu dàng xoa đầu cô gái, còn nữa ánh mắt hai người họ nhìn nhau quả thật "nồng cháy" đều thu vào tầm mắt của Trần Kha Nghị. Không biết Trần Kha Nghị đã ở đây bao lâu. Anh đứng gần một cây cổ thụ lớn. Cả người bị thân cây che phủ. Chỉ lộ ra bóng lưng. Cứ như người đi săn ẩn nấp chờ đợi con mồi. Duy nhất có một điều khác biệt đó là người đi săn luôn cầm súng trên tay sẵn sàng hướng về con mồi nổ súng bất kì lúc nào khi thời cơ đến còn Trần Kha Nghị chỉ đứng yên như pho tượng thậm chí không thèm nhúc nhích để giảm bớt cảm giác tê rần ở chân, anh chỉ dùng ánh mắt sắc bén lẳng lặng quan sát. Khi anh chạy đến bờ hồ đã thu trọn cảnh tượng "đẹp đẽ" này vào mắt không sót một chi tiết "ngọt ngào" nào. Trần Kha Nghị nhìn hai người phía xa không chớp mắt, ánh mắt mang theo sự âm trầm khó đoán, anh nhếch môi cười như không cười. Không biết là cười cảnh hai người đang "mặn nồng" kia hay là tự giễu cợt chính bản thân mình. Tay anh vô thức nắm thành quyền, gân xanh nổi lên, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đau đớn khiến anh ý thức được điều mình nhìn thấy là sự thật. Cả người Trần Kha Nghị toát ra một sự lạnh lẽo đến không ngờ. Thì ra là vậy. Tất cả là do anh tưởng bở. Anh cũng quá ngu ngốc mà chạy khắp nới tìm cô. Nhưng cũng nhờ vậy mà anh thấy được cảnh này. Anh cho rằng là do anh không giải thích với cô mà đi gọi điện thoại cho Trân Trân. Khi nghe cô nói anh đã đoán được câu nói đó do em gái anh đùa giỡn. Vì không ai dám lớn gan đi nói câu đó trừ em gái anh. Anh muốn xác nhận lại lần nữa nên mới không nói không rằng bỏ ra ngoài. Khi anh quay lại nhìn vẻ mặt của cô, anh lại suy đoán là do cô ghét sự chờ đợi nên mới tỏ thái độ như vậy, còn không kiềm chế được mà chạy đi khi chưa kịp nghe anh nói một lời. Nhìn cô như vậy anh thấy vui vì cô cực kì quan tâm đến anh. Nhưng tất cả là dối trá. Không là do anh lầm rồi. Đó tất cả là cảm xúc thật của cô nhưng đáng tiếc không phải dành cho gấp gáp chạy đi để gặp người đàn ông kia. Mà người đó anh có chút quen thuộc. Bởi vì bóng lưng đó đã khắc sâu trong anh từ khi anh nhìn thấy tấm hình trong USB mà cô để quên. Hoàn toàn trùng khớp với người này. Người thực còn sinh động gấp trăm lần trong ảnh. Trúc mã của cô đã về rồi. Anh nhận ra mình không là gì cả, à không ít nhất đã từng là tạm bợ. Trần Kha Nghị cười nhạt như toàn bộ những hành động "điên cuồng" anh vừa làm là của người khác. Anh chỉ là một người qua đường đang đứng xem kịch vui. Anh xoay người rời khỏi trả lại không gian yên tĩnh chỉ có hai người.
Một lần Kỳ Vân tình cờ thấy được hình chụp một vị giáo sư cực kì đẹp trai, đẹp đến mức cô phải ngỡ ngàng. Vì thế trong thâm tâm, cô quyết định phải làm xiêu lòng vị giáo sư này cho bằng được. Ai nói học sinh không được phép theo đuổi giáo sư của mình? Ai nói con gái không nên chủ động? Hừ, toàn suy nghĩ cổ hủ. Ai cũng chỉ sống có một lần, cứ sợ này sợ nọ, mãi không dám thử thì sẽ vuột mất cơ vì thế, cô âm thầm vạch ra kế hoạch tác chiến lâu dài với ý chí kiên cường cực kì phải chinh phục bằng được giáo tiên là cô theo đuổi anh. Nhưng cuối cùng là ai theo đuổi ai?Kỳ Vân trong một lần nói chuyện với em gái tình cờ thấy được tấm hình chụp một vị giáo sư đẹp trai như bước ra từ cuốn truyện ngôn tình cô vừa đọc, trong lòng dâng lên niềm khao khát mãnh liệt chinh phục bằng được vị giáo sư này. Cô âm thầm vạch ra một kế hoạch tát chiến lâu dài với một ý chí kiên cường. Cô đến trường đại học A đem theo hy vọng, nhưng lần đầu gặp mặt, vị Giáo sư tên Trần Kha Nghị chỉ mới một lần đã đánh sụp ý chí quyết tâm của không vì thế mà Kỳ Vân bỏ cuộc, cô như một cái đuôi bám sát theo Trần Kha Nghị, dùng mọi chiêu trò để anh chú ý đến mình. Đến khi cô thành công gây sự chú ý với anh, cô lại không nhận ra mà âm thầm bỏ cuộc, biết mất khỏi cuộc đời tưởng mối quan hệ “chớm nở, chớm tàn” nhưng một lần nữa ông trời cho Kỳ Vân cơ hội quay lại trường đại học A với tư cách thực tập sinh được Trần Kha Nghị hướng dẫn. Cũng trong thời gian ngắn ngũi ba tháng đã có rất nhiều chuyện xảy ra. Anh tỏ ra là một thầy giáo nghiêm khắc nhưng âm thầm giúp đỡ cho cô. Còn cô tuy bên ngoài bất mãn, nhưng cũng dần hiểu được thực ra thầy Trần chỉ muốn tốt cho Trần Kha Nghị và Kỳ Vân muốn nói ra tình cảm của mình lại gặp trắc trở. Trúc mã của Kỳ Vân là Gia Kiệt trở về, người anh lúc nào cũng cưng chiều đi theo bảo vệ cho cô, bên cạnh cô mọi lúc, Trần Kha Nghị hiểu lầm rằng họ đang yêu nhau. Mà Kỳ Vân sau khi gặp Khả Trân đến tìm Trần Kha Nghị cũng hiểu lầm rằng đó là người yêu của thầy Trần. Cô đau khổ, dằn vặt, muốn buông đoạn tình cảm này đến đây có chấm dứt? Làm sao Trần Kha Nghị và Kỳ Vân có thể đối diện với tình cảm thực sự của chính mình, dũng cảm nói cho đối phương biết? Hiểu lầm có được giải toả? Cô và anh có bỏ qua tất cả mà đến được với nhau hay không?
Hôm nay Kỳ Vân dậy từ rất sớm mục đích chính là đi kịp xe buýt để dự tiết dạy của Trần giáo mục đích quan trọng hơn đó là lựa đồ sao cho phù hợp, gặp mặt lần đầu nên ít nhất phải để lại ấn tượng Vân lấy chiếc đầm hoa tay lỡ ướm vào người rồi nhìn mình trong gương, không được hoa quá sặc sỡ. Bộ thứ hai lại quá ngắn, bộ thứ ba quá cổ hủ trông giống mấy bà thím, thử đến bộ thứ n cô mới chịu ngừng lại. Mệt mỏi nằm sấp xuống giường thở mạnh. Không ngờ chỉ có chọn đồ thôi mà đã hao tổn biết bao nhiêu sức cùng Kỳ Vân chọn phong cách đúng chuẩn học sinh, áo sơ mi trắng, quần bò, mang giày bata. Cô hài lòng ngắm mình trong nhìn đồng hồ chỉ đúng 6 giờ 30 phút, tiết của giáo sư bắt đầu lúc 7 giờ 30 phút. Vậy chỉ còn đúng một tiếng đồng hồ, mà từ phòng cô đến trường đại học A trừ hao tắt đường vừa đúng một tiếng. Hy vọng vẫn kịp để lựa chỗ Vân dùng tốc độ nhanh nhất rời khỏi nhà, chật vật chen chúc trên xe Buýt, trong lòng vô cùng mong đợi, có chút hồi hộp xen lẫn lo là lần đầu cô dám liều mạng như vậy. Đến ngay cả cô vẫn không dám tin mình dám làm ra loại chuyện chạy đi theo đuổi giáo sư....Trần Kha Nghị có một thói quen là dậy sớm chạy bộ, buổi sáng hít thở không khí trong lành kiến đầu óc thư thái lại rất tốt cho sức khoẻ. Cơ thể anh cũng vì luyện tập nhiều năm nên vô cùng rắn mới chuyển đến ở khu này không lâu, gần trường, gần công viên rất tiện cho anh. Chỉ duy nhất một điều mà anh không thích chính là các cô gái thấy anh chạy bộ một mình luôn tìm cách lại làm quen, xin số điện thoại, có mấy cô mạnh dạn nói thích anh. Đúng là rắc rối!Các cô gái này còn có cách nào tỏ tình đặc biệt hơn không, bởi cách này hiển nhiên rất nhàm chán, chẳng có gì mới mẻ khiến anh không hề động tâm lại thấy vô cùng phiền phức. Lần sau anh nhất định sẽ trang bị thêm máy chạy bộ tại nhà. Như vậy sẽ không còn gặp những ánh mắt "phát cuồng" nhìn anh ngoài không nói đi, nhưng trong trường còn đáng sợ trường sinh viên nữ cũng làm phiền anh không kém, vốn anh nghĩ làm giáo viên sẽ an nhàn mà hưởng cuộc sống riêng, sáng đi dạy chiều về nhà vô cùng yên tĩnh. Nhưng không ngờ anh nghĩ sai rồi, cả ngày phải đối mặt với một đống phiền vì thế trên trường anh đã sớm luyện được bộ mặt trên cả nghiêm túc, xa cách hơn cả xa cách, khiến các cô gái muốn tiếp cận cũng không dám quá lộ liễu. Như vậy anh mới thấy thoải mái được một chút...."Chào thầy Trần thầy đến sớm vậy sao?" Thầy chu khoa tự nhiên chào Kha Nghị gật đầu chào lại "đúng vậy tập thể dục xong không có gì làm nên đến sớm chút."Nói rồi anh đi thẳng về phòng giáo viên soạn giáo án chuẩn bị lên lớp....Kỳ Vân sau khi chen chút trên xe buýt toát hết mồ hôi hột, đổi ba chuyến xe liên tục cuối cùng đã đến tới trước cổng trường đại học A. Đây là lần đầu tiên cô bước đến đây, nhìn cổng trường thôi đã không khỏi ngạc nhiên thốt lên cảm thán. Đại học A là trường nhất nhì thành phố,khuôn viên đúng là rất lớn lại còn đẹp hơn mô tả. Hồi đó nếu chăm chỉ học hơn có khi bây giờ cô đã trở thành sinh viên trường đại học A không chừng. Cuộc sống vốn dĩ có nhiều điều nuối tiếc. Cô thở dài, nhưng lần này đặt chân đến đây cô sẽ cố gắng để không có gì phải ân học cũng quá nhiều đi, chia thành rất nhiều khu. Kỳ Vân nhìn một hồi liền rối loạn. Vậy rốt cục phòng giáo sư Trần dạy nằm ở đâu? Có được tên phòng lại quên hỏi lối đi. Không nghĩ lại khó tìm như vậy. Thời gian ngày càng gấp cô vô cùng sốt ruột sợ vào đến lớp đã một nam sinh viên đi ngang qua, Kỳ Vân vội vàng hỏi "Chào bạn có thể cho mình hỏi phòng B302 nằm ở đâu không?"Bạn nam sinh viên bị hỏi hơi ngạc nhiên, theo như cậu ta suy đoán thì nhìn cô gái này không giống sinh viên năm nhất không lẻ nào không biết cách bố trí phòng học, vậy chỉ có hai trường hợp là đi học thay hoặc đến theo đuổi tình yêu. Mà có lẽ là vế sau hợp lý hơn. Con gái thời nay cũng thật là! Cậu ta không nhịn được mà chăm chú quan sát Kỳ Vân, cậu ta đã gặp vài trường hợp tương tự vậy rồi."Bạn đi thẳng quẹo trái chính là dãy nhà cao kia, lầu thứ ba phòng thứ hai bên trái." Nam sinh viên đẩy gọng kính dày cộm lên nói, còn chỉ thẳng về phía dãy nhà B. Dù sao người ta cũng lịch sự hỏi nên bạn nam cũng tốt bụng trả lời."Cảm ơn bạn!" Sau đó Kỳ Vân nhanh chóng rời đi. Phải đi nhanh mới kịp chọn chỗ đẹp để ngắm cận mặt giáo sư nhà cô suy nghĩ sẽ có rất nhiều người giống như cô học thì ít mà ngắm giáo sư thì nhiều nên chỗ đẹp chắc chắc sẽ bị tranh giành hết...Nhưng có một sự thật hoàn toàn ngược lại, ban đầu cô đến chỉ có mấy sinh viên, nhưng họ đều chọn chỗ cuối lớp chứ không phải là dãy đầu sự cô cũng không để ý lắm, vì trong lòng chỉ lo vui mừng mình đã chọn được vị trí gần giáo sư nhất, góc nhìn cận cảnh. Nhưng khoảng hơn mười phút sau, sinh viên đến ngày càng đông nhưng chọn chổ ngồi theo quy luật từ dưới lên trên bất kể nam hay nữ khiến Kỳ Vân không khỏi thắc phải cô nghĩ sai rồi không, sinh viên trường chất lượng chỉ quan tâm đến học tập, "nam sắc" không hề lay động được tâm hồn các cô gái trẻ. Anh Thu đồn thổi cũng hơi quá lời rồi. Lại không biết tấm hình kia có qua Photoshop không? Chỉnh mặt thon hơn một chút, mắt to ra mũi cao lên thì ai mà chẳng đẹp. Mấy cái ứng dụng chỉnh sửa hiện nay rất phổ biến, chức năng sử dụng lại đơn giản. Bỏ chút thời gian đã có thể tạo ra khuôn mặt không chút tì vết đẹp hoàn mĩ. Hay là bây giờ tranh thủ giáo sư còn chưa vào lớp cô đi về, mắc công lại vỡ mộng không Kỳ Vân lại nghĩ lại, thôi dù sao cũng đã cất công đến, xem như đi dự giờ cũng được. Nghe nói giáo viên ở đây được tuyển chọn rất kỹ càng, kiến thức uyên thâm cho nên truyền đạt cho sinh viên rất dễ tiếp thu. Lúc này đón xe về nhất định lại phải chen lấn nữa, bây là giờ cao điểm mà. Nghĩ đến việc toát mồ hôi trên xe buýt Kỳ Vân liền rùng mình một cái. Vẫn là ở lại đây tốt sát giờ vào lớp, có một cô gái hớt hãi chạy vào, nhìn xung quanh lớp thấy có một bàn trống sau Kỳ Vân, mặt tỏ ra thất vọng, hai tay nắm chặt lấy dũng khí tiến lại bàn trống ngồi Vân cảm thấy mình như bị cô lập giữa đám đông, lúc này có bạn học nữ đến cô vui vẻ quay xuống chào hỏi "Chào bạn!"Bạn học bàn dưới vẫn còn đang thở gấp có lẽ vì chạy vội, mím môi nhìn Kỳ Vân với ánh mắt đồng cảm "Bạn thật dũng cảm."Kỳ Vân ngơ ngác chớp mắt nhìn. Nói cô sao? Tại sao cô có cảm giác bạn học này nhìn cô với ánh mắt thương hại vậy?Sau vài câu chào hỏi đơn giản, Kỳ Vân biết được cô gái này tên là Đan Linh, bằng tuổi cô, qua vài câu xã giao, cô thấy tính cách Đan Linh cũng rất vui vẻ cởi mở. Sở dĩ Đan Linh nói vậy là vì ban đầu có rất nhiều người muốn chen ngồi đầu để rút ngắn khoảng cách ngắm vị giáo sư đẹp trai, không chú ý bài giảng. Nghe đến đây Kỳ Vân rất đồng ý, bởi vì cô cũng đang có suy nghĩ này cho nên mới chọn bàn đầu làm mục là Trần giáo sư đã nghĩ ra biện pháp cứ ai ngồi bàn đầu đặc biệt là con gái ít nhất ba lần bị gọi tên trả lời câu hỏi. Mà những câu hỏi đó vô cùng khó, trả lời không được sẽ bị ăn "trứng ngỗng." Vì thế để bảo toàn "sinh mạng" không ai dám ngồi bàn đầu, trừ khi đi trễ bắt đắc dĩ mới phải ngồi mà cũng đồng nghĩa với số phận hẩm hiu bắt đầu. Kỳ Vân đưa mắt nhìn xung quanh, bên dưới cuối lớp tạo thành một chiến tuyến phòng thủ vô cùng kiên cố, mà ở trên đây chỉ mỗi cô và Đan Linh, cứ như quân quả cảm tiên phong đánh trong vài phút đầu giờ ngắn ngủi mà cô đã nghe được một truyền thuyết đáng sợ về giáo sư Trần, thêm một quy luật bất biến nữa là thấy giáo sư Trần đi tới nhất định phải đi đường vòng. Chạm mặt e là có bắt đầu mà đã có cảm giác ý chí lung cùng Kỳ Vân cũng đã hiểu những ánh mắt nhìn cô lúc đầu là gì, mà bây giờ hối hận cũng đã muộn, không còn chỗ ngồi nữa rồi. Cũng may làm quen được với Đan Linh, biết thêm được một vài điều. Có câu nói "Biết địch biết ta trăm trận trăm thắng". Cô tranh thủ hỏi thêm càng nhiều thông tin về Giáo sư Trần từ Đan xong Kỳ Vân nắm chặt tay nếu bỏ cuộc không phải là cô! Cô hít một hơi tự nhủ không sao phóng lao phải theo lao ai tiếp cận đến Trần Kha Nghị thật tốt, để mình cô là đủ rồi, cô sẽ đỡ tốn sức vừa đối phó với Trần Kha Nghị lại vừa phải đau đầu đánh đuổi tiểu tam. Anh có kế sách tránh xa nữ sinh thì cô cũng có chiêu trò đối phó với cô nào biết chỉ một mình Trần giáo sư "nhà cô" cũng đủ khiến cô cạn kiệt sức lực rồi. Mà đó là chuyện sau này cô mới thấm thía, còn bây giờ vẫn là vô tư vẽ ra một chân trời hồng. Vạch ra chiến lược tác chiến.
kế hoạch theo đuổi giáo sư